Thuở ấy, Dự Châu gặp đại hạn, nhà nhà chẳng đủ cơm ăn, chuyện đổi con mà nuôi đã chẳng còn xa lạ.
Mẫu thân ta bất lực, nếu ta còn ở lại, chẳng những cả nhà không sống nổi, mà chính ta cũng sẽ ch .t đói. Bà cắn răng, liền bán ta cho bọn buôn người, đổi lấy ba lượng bạc cùng một cân gạo kê.
Thì ra, ta lại đáng giá đến thế!
Theo chân bọn người buôn, ta xuôi Nam, cuối cùng dừng bước ở nơi phồn hoa nhất thiên hạ – Trường An.
Ở đó, ta bị một ma ma quản sự trong phủ nhìn trúng, mang vào phủ Phúc Vương.
Khi mới nhập phủ làm việc, tay chân ta tuy nhanh nhẹn, nhưng đầu óc còn vụng dại, sai lầm liên miên.
Khi thì tưới ch .t hoa viên, khi thì làm vỡ chén bát trong phòng bếp. Đến lần thứ tám làm nổ lò, ta bị ma ma thẳng tay đẩy ra ngoài viện giặt y phục.
Nào ngờ, tại nơi ấy, ta lại gặp Phúc Vương Tạ Hoài Xuyên vừa mới nhậm chức hồi kinh.
Khi ấy, ta đang cắm cúi giặt áo, hắn chẳng biết vì cớ gì, bỗng như trúng tà mê tình, kéo thẳng ta vào gian phòng bên cạnh.
Từ đó, ta liền trở thành thông phòng duy nhất trong hậu viện của hắn.
Không phải vì tham luyến dung mạo của hắn, mà là bởi ta quá nghèo túng. Do phạm lỗi liên tục, bổng lộc mỗi tháng của ta chẳng còn lại mấy đồng.
Đang độ tuổi lớn, ăn chẳng đủ no, lòng lại càng nặng nề. Lòng nặng nề thì lại dễ làm sai, sai rồi lại bị phạt thêm.
Thế là, một bước sa chân, ta bị hắn giam trong hậu viện suốt năm sáu năm trời.
Làm nha hoàn thông phòng, tuy vẫn chỉ là hạ nhân, nhưng cũng có chút lợi lộc. Mỗi tháng có thể lĩnh thêm tiền, lĩnh thêm y phục mới.
Lúc tâm tình hắn vui vẻ, còn thường ban thưởng trang sức châu thoa, hoặc mấy món kỳ vật lạ mắt ngoài chợ.
Vì những thứ ấy, ta cam chịu theo hắn nhiều năm.
Chỉ là, điều khiến ta kinh ngạc, chính là bên ngoài luôn đồn đãi hắn thân thể bất túc, phong lưu bất lực.
Kẻ nào tung lời thất đức ấy, quả thật đáng bị trời phạt!
Chỉ riêng mấy thớ gân trên người hắn, e rằng một quyền cũng đủ đ/ánh ch .t con trâu già ở nhà ta thuở trước.
Nếu bảo hắn thân thể yếu ớt, vậy thì ta đây tình nguyện ăn cả đống phân bò!
Sau năm sáu năm, ta đã sớm đoán biết hết thảy tâm tư hắn.
Chỉ một cái chau mày, ta cũng hiểu được hắn bất mãn điều gì.
Nói trắng ra, hắn vừa cựa mình, ta liền biết ngay hắn muốn thả cái gì.
Hắn vốn ưa kiểu nữ tử nhu thuận như thỏ trắng, nhưng đôi khi lại say mê vẻ khôn khéo như hồ ly.
Mà ta thì ngốc nghếch như mèo lười, ăn cơm lại chẳng khác nào heo con đói khát.
Tóm lại, cách biệt hẳn với loại nữ tử hắn thích.
Ta từng nghĩ, cuộc đời này của mình sẽ cứ thế bình lặng trôi qua.
Cho đến một ngày, ta phát hiện trong bụng… đã có một sinh linh nhỏ bé.
Lúc ấy, ta mới chợt nhớ, mình chẳng qua chỉ là một thông phòng mà thôi.
Chương 2: Mang thai
Những năm qua sống trong Vương phủ, ăn ngon ngủ yên, kinh nguyệt của ta vẫn luôn đều đặn. Thế nhưng lần này, lại mãi chẳng thấy động tĩnh gì.
Hôm ấy, ta đang gặm cẳng giò, chợt ngửi thấy mùi canh cá mà mấy tiểu nha hoàn bưng tới cho Tạ Hoài Xuyên.
Mới vừa nhấc nắp nồi, mùi tanh nồng lập tức xộc thẳng vào mũi, khiến ta nôn hết phần giò heo còn chưa kịp nhai kỹ.
Hoảng hốt, ta chạy tới tìm ma ma năm xưa đã đưa ta vào phủ, kể cho bà nghe những biểu hiện gần đây của ta.
Bà trừng mắt nhìn ta, ánh mắt đầy tức giận xen lẫn thất vọng.
Cuối cùng, bà lặng lẽ đưa ta ra ngoài phủ bắt mạch.
Ô hô! Không ngờ sau sáu năm ngày ngày uống th/u0^c tuyệt tử, ta vẫn có thể mang thai con của Tạ Hoài Xuyên. Không biết là do hắn quá mạnh mẽ, hay ta quá may mắn.
Vừa bước ra khỏi y quán, ta đã hạ quyết tâm: đứa nhỏ này, ta nhất định giữ lại. Nhưng Vương phủ, ta không thể ở lại thêm nữa.
Là một thông phòng, ta vẫn luôn giữ lễ, tuân thủ bổn phận. Trước khi Vương phi nhập môn, ta tuyệt đối không được mang thai. Nếu lỡ mang rồi, kết cục chỉ có thể là bị ép bỏ.
Chỉ là, sau sáu năm uống th/u0^c, trong lòng ta thực sự đã sợ. Sợ rằng cả đời này sẽ chẳng bao giờ có con. Nay đứa nhỏ này đến với ta, là trời ban ân huệ. Ta ích kỷ, ta tham lam, ta thật sự muốn giữ lại giọt máu này.
Từ ngày bị cha mẹ bán vào phủ, ta đã chẳng còn người thân. Bao năm qua, ta vẫn luôn khao khát có một người ruột thịt thuộc về riêng mình.
Ta quay về phủ, ngồi thẫn thờ nhìn con rùa nhỏ trong thư phòng của Tạ Hoài Xuyên. Nó ra sức bò về phía cửa, cố gắng tìm đường thoát, nhưng lại bị tiểu thái giám bắt gặp, nhấc bổng lên ném trở lại trong chậu.
Cảnh tượng ấy, chẳng khác gì thân phận ta lúc này.
Ngồi trước mâm cơm đạm bạc, toàn rau luộc với canh nhạt, ta chẳng còn chút khẩu vị nào.
Một nữ nhân đang mang thai như ta, làm sao có thể ăn nổi những thứ ấy?
Còn chưa kịp động đũa, tổng quản bên cạnh Tạ Hoài Xuyên đã đến cạnh ta.
“Tiểu nương tử Diêu thị, hôm nay Vương gia có hẹn uống rượu với Lại bộ Thượng thư, e là không về phủ. Vương gia dặn, người cứ nghỉ ngơi trước, không cần chờ.”
Ta khẽ gật đầu, sai nha hoàn bên cạnh lấy ra một viên kim đậu từ hòm tiền của mình, đưa cho quản gia.
Tuy trong lòng đau như cắt, nhưng vì đại sự sau này, ta cũng đành rút máu một phen.
Khi đầu óc đang mông lung, ta chợt nhớ đến những lời mình từng nói với Tạ Hoài Xuyên mấy ngày trước.
Không hiểu sao dạo ấy ta cứ hay mơ thấy một đứa bé con kéo tay mình, gọi một tiếng “nương” đầy thân mật.
Hôm đó, ta kể lại giấc mơ ấy với Tạ Hoài Xuyên.
“Vương gia, gần đây thiếp mơ thấy một chuyện…”
“Hửm? Mơ gì?”
“Thiếp thấy vài đứa trẻ kéo tay thiếp gọi ‘nương’…”
“Đừng suy nghĩ nhiều. Mộng thường trái ngược với thực. Nàng nên nhớ rõ thân phận của mình.”
“Nhớ rõ thân phận của mình.”
“Nhớ rõ…”
“Thân phận…”
…