Chương 4: Khai tâm
Lâm Trường Thanh nay đã đến tuổi khai tâm, vì chuyện này mà ta bận lòng không ít.
Tuy ta biết quản sổ sách và việc nhà, nhưng về học vấn thì thực sự có phần kém cỏi. Tiểu Đôn tử mỗi ngày đều siêng năng dạy thằng bé luyện võ, nhưng việc học chữ thì vẫn chưa đâu vào đâu.
Nghe nói ở Bắc cảnh có một vị đại nho giảng dạy rất giỏi, trong lòng ta liền động tâm. Ta đặc biệt hỏi han mấy vị phu nhân trong giới quý phụ, họ đều bảo vị đại nho ấy giảng bài rất có tâm, hiện đang mở một thư viện tên là Bạch Mã Thư Viện ngay trong trấn.
Nghe thế, ta liền vội vã dắt theo bảo bối Lâm Trường Thanh đến bái phỏng vị đại nho nọ.
Vị đại nho ấy tác phong có phần ngông nghênh phóng khoáng, nhưng từng là chưởng giáo Quốc Tử Giám, dạy qua Tống Trường An cùng các hoàng tử khác. Không hiểu sao lại dạt về vùng biên cương lạnh giá này.
Ta nhờ vả khắp nơi, cuối cùng cũng cho Lâm Trường Thanh vào học ở Bạch Mã Thư Viện.
Một lần nữa nghe tin về Tống Trường An là ngay sau đó không lâu. Nghe nói lão Hoàng đế vì quá lao tâm lao lực mà ngất ngay trên điện, cuộc chiến đoạt vị nổ ra gay gắt.
Tống Trường An cùng các huynh đệ tranh giành ngôi vị, đánh đến mức trời long đất lở. Cuối cùng, hắn dựa vào ưu thế nhỏ nhoi nhưng chắc chắn, vượt mặt các Vương gia và Hoàng tử khác, được phong làm Thái tử.
Khi tin tức này truyền đến Bắc cảnh, hắn đã chuẩn bị cử hành lễ sắc phong.
Vị đại nho kia, với thân phận là thầy dạy cũ, đương nhiên nhận được thư mời dự lễ, thậm chí còn được Tống Trường An tha thiết mời quay lại triều đình, trợ lực cho hắn trong việc chấn hưng quốc gia.
Ta nhìn bức họa và sách ảnh từ Trường An gửi tới, trong lòng liền run rẩy – bởi… con ta, Lâm Trường Thanh, thật sự quá giống Tống Trường An.
Nếu nó lớn thêm một chút nữa, e là người khác nhìn vào sẽ sinh nghi mất.
Lúc này, đại nho cũng đang cân nhắc muốn chọn vài học trò ưu tú theo cùng về Trường An mở mang tầm mắt.
Con ta, là đệ tử đắc ý nhất của ông, dĩ nhiên cũng có tên trong danh sách.
Trong lòng ta lo lắng khôn nguôi, nhưng cũng không tiện từ chối lời mời của đại nho.
Đành phải bắt tay vào chuẩn bị tất cả những gì cần thiết cho chuyến đi Trường An. Mà đi chuyến này, chẳng biết ngày nào mới có thể trở về.
Ta dặn con:
“Con à, đến Trường An rồi, ngàn vạn lần đừng tùy tiện đi lung tung. Nơi ấy đất chật người đông, một chút sơ suất cũng có thể bị người ta bắt bớ, ta sợ con sẽ đắc tội với kẻ không nên đắc tội.”
“Đại nho bảo con làm gì thì cứ làm theo. Ngày thường đừng rời xa ông ấy, người trong kinh thành không đơn giản như dân biên cương chúng ta đâu.”
Lâm Trường Thanh gật đầu đáp:
“Con biết rồi, nương yên tâm! Đại nho cũng đã dặn chúng con rồi – Trường An không giống nơi này, không cởi mở như Bắc cảnh. Ở đó phải tuân thủ lễ nghi, nếu không sẽ khiến thầy bị thiên hạ chê cười.”
Ta gật đầu đồng tình với lời đại nho. Tuy trong lòng không nỡ xa con, nhưng ta cũng hiểu ông làm vậy là vì muốn tốt cho thằng bé.
Với tư chất thông minh của con ta, sau này ắt có thể thi đỗ công danh.
Chỉ cần ôm chặt được đùi đại nho, tương lai nhất định sẽ xán lạn.
Nhưng trong lòng ta vẫn canh cánh nỗi lo – nếu chẳng may Thái tử Tống Trường An thấy được gương mặt giống y như đúc ấy, e là sẽ mang đến tai ương cho Lâm Trường Thanh.
Tiểu Đôn tử, vốn từng sống trong hoàng thành Trường An, nhìn khuôn mặt con ta càng lớn càng tinh tế, liền chau mày, nói:
“Chủ tử, người không thấy thằng bé lớn lên trông rất giống một vị quý nhân trong Trường An sao?”
Tim ta như thắt lại.
“Giống quý nhân trong kinh thành á? Quý nhân nào vậy?”
Ta vội vàng lảng đi, vừa cười vừa nói:
“Ta ngày xưa trong Trường An chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, quanh năm chỉ lo giặt giũ, nấu cơm, hầu hạ chủ tử trong hậu viện, nào có cơ hội gặp quý nhân gì đâu?”
Tiểu Đôn tử thấy ta cứ quanh co né tránh, cũng đành chuyển ánh mắt nghi hoặc đi nơi khác, cùng ta chuẩn bị hành lý cho Trường Thanh lên đường.
Vì trong lòng thực sự chẳng yên tâm, ta liền nài nỉ cho một vệ sĩ theo cùng con đến Trường An.
Đại nho cũng thuận theo yêu cầu ấy – dù sao đường xa trắc trở, mấy đứa học trò đi với nhau, nếu không có người bảo hộ, rất dễ gặp chuyện.
Tiểu Đôn tử võ công cao cường, đi theo nhất định có thể che chở cho con được phần nào.
Ta tiện tay giở xem mấy quyển thoại bản từ kinh thành gửi đến.
Trong sách ghi lại chuyện Tống Trường An gặp gỡ các thiên kim tiểu thư, đoạn tình tiết ngọt ngào thấm đẫm khiến ta vừa đọc vừa thấy lòng đau như bị ai cào xé.
Trong đó còn nhắc – Thái tử điện hạ luôn đeo bên mình một chuỗi Phật châu bằng gỗ mộc thô sơ.
Phật châu ấy chế tác vụng về, trông rẻ tiền thấy rõ, đem so với ngọc bội hay hương nang bên người hắn thì thật không xứng.
Theo lời người Bắc cảnh mà nói – nhìn vào thật sự “lạc quẻ”, chẳng hợp chút nào.
Nhưng ta… ta biết rõ chuỗi Phật châu đó.
Năm đầu tiên bên nhau, ta nghe nói hắn sắp đến sinh nhật.
Ta âm thầm dùng tiền công một tháng, từ tay một lão thái giám mua về một khúc gỗ mộc.
Đêm đêm canh chừng hắn ngủ, ta lén đo cổ tay hắn, sau đó cặm cụi suốt mấy tháng trời, từng chút mài ra chuỗi Phật châu ấy.
Từng hạt từng hạt là ta tự tay làm.
Làm xong, ta còn đích thân đến Phổ Đà tự, xin trụ trì khai quang ban phúc, hy vọng nó có thể trở thành vật chuyển vận cho Tống Trường An.
Lúc hắn nhận được, chỉ hờ hững liếc mắt một cái, không cầm chơi cũng không đeo thử, chỉ phất tay bảo thái giám đem cất vào kho tư.
Khi ấy trong lòng ta đã có phần khó chịu, nhưng đến hôm nay đọc được trong thoại bản, lại thấy… đau nhói và nhớ nhung.
Thứ vốn không nên xuất hiện trên tay hắn, nay lại bỗng nhiên xuất hiện.
Khiến ta vừa kinh ngạc, vừa giận.