1.
Ta là người Giang Nam, năm đó bị bọn buôn người bán vào phủ Thanh Bình Hầu, làm một nha hoàn hạ đẳng suốt năm năm trời.
Hầu gia và phu nhân đối đãi vô cùng tử tế, dẫu thân phận ta chỉ là tiện tịch cũng chưa từng bị đánh mắng một câu.
Tiền chuộc thân sắp đủ, ta vốn tưởng sắp thoát được kiếp nha hoàn.
Nào ngờ, Hoài Thân vương dâng sớ lên thánh thượng, tố cáo Thanh Bình Hầu nhận hối lộ, cấu kết bè đảng, thậm chí còn khẳng định trong tay có thư từ mưu nghịch giữa Hầu gia và một người khác.
Một đạo thánh chỉ ban xuống, toàn phủ bị áp giải vào thiên lao, trên dưới đều bị giải tán.
Ta biết rõ Hầu gia tuyệt đối không phải loại người ấy, nhưng thân phận thấp kém, đâu có tư cách lên tiếng.
Lúc ấy, gia nhân trong phủ ai nấy đều vơ vét đồ đạc, mong đổi chút bạc mà thoát thân.
Cả phủ rối loạn, người người tranh nhau bỏ chạy.
Chỉ có ta, lặng lẽ quay đầu, đi ngược dòng người trở về.
Trước kia từng mơ có ngày mình trở thành đại nha hoàn bậc nhất, kiếm thật nhiều bạc.
Giờ thì, mộng tan, người cũng chẳng còn.
Ta từng được phu nhân che chở, nhưng mãi tới hôm nay mới dám bước vào phòng ngủ của Hầu gia và phu nhân, cẩn thận dọn dẹp, trải lại chăn gối.
Nâng lại chậu hoa bị đổ, tưới nước cho gốc lan mà phu nhân quý nhất.
Ta không lấy gì cả, chỉ mang theo hai bộ xiêm y mới may, cùng một đôi giày ủng, rồi lặng lẽ rời khỏi phủ.
Thân phận thấp hèn, lại còn phải nuôi muội muội nhỏ tuổi ở quê nhà.
Mất đi chốn nương thân này, ta cần sớm tìm được chỗ làm mới để tiếp tục nuôi sống gia đình.
Còn có thể làm gì cho Hầu gia và phu nhân, thì chỉ đến thế mà thôi.
May thay, ở kinh thành ta gặp một thương đội từ Giang Nam đến, bèn bỏ tiền cầu họ đưa ta về quê cũ ở Dương Châu.
Đêm trước ngày lên đường, ta bắt gặp thế tử đang mình đầy máu, trọng thương ngã bên vệ đường.
Thương đội sắp khởi hành, ta cắn răng gom hết hai lượng bạc, thuê một cỗ xe ngựa nhỏ, lén đưa thế tử lên xe.
Cứ thế, ta và thế tử cùng lên đường trở về Dương Châu.
2.
Hầu gia và phu nhân vốn nhân từ, đối đãi hạ nhân chưa từng khắc nghiệt.
Năm xưa ta một trận bệnh nặng tưởng như không qua khỏi, trong người không có lấy một đồng, chính là phu nhân đã thưởng bạc, cứu ta khỏi cửa tử.
Nay phủ Thanh Bình bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, toàn phủ đều bị giam vào thiên lao.
Thế tử xuất hiện ở nơi ấy, tất nhiên là đã nghĩ đủ mọi cách để thoát thân.
Ta không tin Hầu gia là người bội tín phụ nghĩa, trong lòng càng thêm quyết tâm muốn giúp thế tử một tay.
Thế tử từng là thiếu niên phong hoa tuyệt thế bậc nhất kinh thành.
Vậy mà giờ đây, chàng lặng như đá lạnh, toàn thân chẳng còn chút sinh khí.
Suốt dọc đường không nói một lời.
Tới khi về đến Dương Châu, ta tìm được một căn nhà cũ kỹ xập xệ, dọn dẹp sơ qua rồi đưa thế tử vào ở, sau đó lại đón muội muội về.
Chính thất để chàng ở, còn ta thu xếp gian bếp nhỏ, cùng muội muội ngủ tạm nơi đó.
Hằng ngày dậy sớm về muộn, không quên làm món bánh quế hoa mà chàng thích nhất.
Một hôm, thế tử cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nhàn nhạt:
“Sao lại sống kham khổ thế này? Phủ Hầu chẳng phải có không ít châu báu vàng bạc đó sao?”
Ta không quay đầu, tay vẫn thoăn thoắt bổ củi:
“Vàng bạc của phủ Hầu dù có nhiều, cũng chẳng phải của ta.”
Chàng lặng im một lúc rồi nói:
“Hôm ấy ta thấy không ít hạ nhân mang theo đồ quý, nếu ngươi lấy chút gì, có khi cả đời cũng chẳng lo nghĩ nữa.”
Ta ngẩng đầu nhìn ánh tà dương xuyên qua tán cây, đáp:
“Thế tử e là không rõ, phu nhân từng cứu mạng ta. Chuyện ấy, ta tuyệt đối không thể làm.”
Thế tử đang ăn dở chiếc bánh, bất chợt bật cười khẽ:
“Ngươi đúng là đồ ngốc.”
Nhưng ta không ngốc.
Ta chỉ là người biết rõ ranh giới của bản thân, và chưa từng có ý định vượt qua.
3.
Chẳng bao lâu sau, ta mở một quán trà nho nhỏ trên phố.
Quán không lớn, vị trí cũng chẳng phải đắc địa, nhưng được cái giá thuê rẻ.
Mới đầu chẳng mấy ai lui tới, thỉnh thoảng có vài người lao dịch ghé xin một bát nước, ta cũng rộng rãi tiếp đãi.
Thế tử liền chau mày:
“Tiểu Hoa, làm ăn thế này, chẳng sợ lỗ vốn sao?”
Ta khẽ cười, môi cong cong:
“Chỉ là một bát nước thôi, đâu đáng bao nhiêu bạc.”
Chàng lại gọi ta là “ngốc nghếch”.
Còn nói bánh quế hoa ta làm hương vị rất ổn, có thể lấy làm điểm tâm trứ danh của quán.
Nghe vậy, ta cười rạng rỡ, trong lòng vui đến mức không giấu nổi.