6
“Nếu không cần tiền thì đừng đòi chị tiền bữa cơm hôm qua.
Có năm nghìn thôi mà em cũng tiếc?
Mẹ chẳng nói em rộng rãi nhất còn gì?
Thế nào, lúc cần nhờ vả thì lại keo kiệt sao?”
Tôi không buồn đáp, dập máy.
Quay lại mới thấy sườn cừu đã nguội lạnh, tôi lẳng lặng cho vào lò nướng.
Ngay lúc ấy, mẹ lại gọi đến:
“Con đã nói gì với Duyệt Duyệt mà nó nhất quyết không cho em gái ở nhờ?”
Tôi nhìn chằm chằm miếng sườn trong lò, bất giác nhớ về những năm nhỏ hơn.
Khi vừa được đón từ nhà bà nội về, bữa tối chỉ có mì rau luộc, chẳng dính tí dầu mỡ.
Mẹ nói: “Nhà chỉ có vậy, không thích thì về lại chỗ bà mày đi.”
Khi đó tôi sợ bị đuổi, vội vàng lắc đầu:
“Con thích ăn, mẹ, con không về đâu.”
Thực ra tôi rất muốn quay lại, nhưng bà nội nói:
“Bà già rồi, con phải về ở với mẹ. Trên đời làm gì có mẹ không thương con, chỉ ở cạnh mẹ, bà ấy mới bảo vệ được con.”
Thế là tôi không dám trở lại.
Nhưng chính bà nội vì bênh tôi mà xô xát với người ta, nằm viện suốt thời gian dài.
Bố mẹ bảo lỗi do tôi, rằng tôi là sao chổi.
Tôi không thể làm liên lụy bà nữa.
Hơn nữa, ánh mắt của lão hàng xóm già trong thôn thực sự khiến tôi khiếp sợ.
Nếu không nhờ bà nội phát hiện kịp, có lẽ tôi đã chế//t trong căn nhà dột nát ấy rồi.
Để bớt gánh nặng, tôi ăn uống kham khổ, đói thì chỉ dám uống nước cầm hơi.
7
Cho đến một đêm, đói quá không ngủ nổi, tôi ngửi thấy mùi thơm cháy xém, liền lần theo xuống bếp.
Trước mắt là cảnh em gái đang ăn sườn nướng, mẹ ngồi cạnh đầy mãn nguyện:
“Ngon không con? Ăn từ từ, còn nhiều lắm.”
Trên đĩa vẫn còn mấy khúc, bóng mỡ óng ánh khiến tôi vô thức bước lên.
Nhưng tôi chưa kịp chạm tay, em gái đã hét toáng lên rồi khóc òa.
Mẹ lập tức đẩy tôi ngã xuống đất, gương mặt dịu dàng khi nãy biến thành dữ tợn:
“Đồ ma đói đầu thai! Nửa đêm còn tranh cướp đồ ăn!
Cút ngay cho tao!”
Bà lại đá thêm một cái, như thể tôi là thứ dơ bẩn.
Tôi luyến tiếc nhìn miếng sườn, cuối cùng vẫn phải rời đi trong ánh mắt căm ghét của mẹ.
Về sau, mẹ hay bêu rếu:
“Nó từ nhỏ đã ham ăn, nửa đêm còn lén ăn hết sườn nướng, chẳng chừa lại cho em.”
Tôi ấm ức muốn giải thích, nhưng mẹ chỉ trừng mắt:
“Tao nói sai à?
Đồ vô ơn, còn dám trừng mắt với tao?”
Tôi đành im lặng, chẳng ai tin tôi cả.
Chỉ có bà nội, lúc ăn cơm tối, luôn lén bỏ thêm quả trứng rán dưới đáy bát, thì thầm:
“Đây là sườn nướng của cháu, chỉ có một mình cháu có thôi.”
Bà ơi, sườn thật ngon, nhưng chẳng bằng quả trứng của bà.
8
Giờ đây, tôi vừa ăn sườn nướng, vừa nghe tiếng mẹ lại lải nhải:
“Em gái con cũng khổ lắm, làm chị thì phải nghĩ cho nó.
Mẹ khó khăn lắm mới thuyết phục được bác con, còn tốn cả mấy trăm mua thuốc lá. Con chẳng thể giúp mẹ chút sao?
Con à, con đi nói với Duyệt Duyệt đi, bảo nó cho em gái ở nhờ một thời gian.
Chị em ra ngoài phải biết đùm bọc nhau…”
Tôi nhấp ngụm nước, nhai thêm vài miếng sườn rồi đáp:
“Đúng như mẹ nói, con rất nhỏ nhen, cũng rất hay để bụng.
Chuyện này, mẹ và em tự đi nói với chị họ đi.”
Nói xong, tôi dập máy.
Nhưng tôi biết, chị họ sẽ không đồng ý.
Bởi vì… chìa khóa căn hộ của chị, đang nằm trong tay tôi.
Ngay từ khi tôi vừa tốt nghiệp đại học, chị họ đã đưa chìa khóa nhà cho tôi:
“Bình thường chị không ở trong nước, nơi này giao cho em trông coi.
Đừng nói với người trong nhà, nhất là mẹ em, nếu không sẽ không được yên đâu.”
Lúc đó tôi còn thấy chị cẩn trọng quá mức.
Bây giờ nghĩ lại, chị có thể đứng vững đến ngày hôm nay, quả thật không phải vô lý.
Sườn cừu chưa ăn được mấy miếng, tôi đã không nuốt nổi nữa.
Từ ô cửa sổ căn hộ thuê nhìn ra, bỗng thấy mọi thứ xa lạ.
Tôi không thuộc về nơi này!
Một cảm giác mãnh liệt dâng lên từ đáy lòng.
Ngày tôi tốt nghiệp, vô tình nghe mẹ nói:
“Con cái vẫn nên ở gần, để còn chăm sóc lẫn nhau.
Đi xa quá, sợ chúng chịu ấm ức.”
Chính vì vậy, khi có hai công việc đặt trước mắt, tôi chọn ở lại quê nhà với mức lương thấp hơn.
Khi ấy, tôi còn ngây ngô tin rằng chữ “chúng” trong câu nói ấy cũng bao gồm cả tôi.
Bởi tôi từng có được vài ngày ngắn ngủi đầy dịu dàng – thứ dịu dàng mà tôi trân quý, cẩn thận cất giữ.