14.
Trời sáng rồi.
Bên ngoài đã yên tĩnh trở lại.
Từ đầu đến cuối, không ai xông vào doanh trại của ta.
Ta và Bảo Châu che tai, đưa mắt nhìn nhau.
“Tiểu thư, bên ngoài… có vẻ như đánh xong rồi?”
Ta định vén chăn lên, bước ra ngoài xem thử.
Nhưng nhớ đến lời dặn của Thính Trúc, ta lại rút tay về.
“Thôi, đợi thêm một chút, đừng ra vội.”
Ta không biết ngoài kia có cảnh tượng thế nào.
Nếu ra ngay lúc này, Bảo Châu chắc chắn sẽ bị dọa đến ngất xỉu.
Nàng tuy là nha hoàn, nhưng gan còn nhỏ hơn ta, đến cả một con gà cũng không dám giết.
Cả đêm không ngủ, hai mắt ta khô khốc đau nhức.
Vừa nhắm mắt muốn nghỉ ngơi một chút…
Bất chợt, có người vén màn trướng lên.
Ta và Bảo Châu hét lên, nhưng chưa kịp la lớn, ta vội vàng bịt miệng nàng lại.
Lỡ như là quân địch, ta không thể để lộ.
Ngay giây tiếp theo—
Chiếc chăn trên đầu ta bỗng nhẹ bẫng.
Ánh mặt trời chói lọi soi rọi vào trướng, làm ta chói mắt, theo bản năng ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt ta là một gương mặt dính đầy máu.
Là… Tạ Lĩnh.
Ta sững sờ nhìn hắn.
Hắn cũng căng thẳng nhìn ta, ánh mắt sắc bén đánh giá thật kỹ, xác nhận ta không bị thương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, chỉ thấy hắn chậm rãi đưa tay về phía ta, giọng khàn khàn:
“A Viên, không sao rồi, lại đây.”
Ta không qua.
Bởi vì ta ngồi xổm quá lâu, vừa đứng lên đã choáng váng, mắt tối sầm.
Trong khoảnh khắc nhắm mắt lại, ta hình như thấy được gương mặt hoảng hốt của Tạ Lĩnh.
Ngay sau đó—
Ta rơi vào một vòng tay vững chãi.
Rồi ý thức chìm vào bóng tối.
15.
Chủ soái doanh trướng.
Tạ Lĩnh cùng mấy thân tín đang bàn bạc chuyện quan trọng.
Quân y cũng có mặt.
Thì ra, lần này hắn bị thương hôn mê…
Tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn.
Hắn cố ý dùng bản thân làm mồi, dẫn dụ kẻ phản bội trong doanh trại tự lộ mặt.
Giả vờ hôn mê, khiến địch quân chủ quan, từ đó đánh úp quân giặc từ bên trong.
Mỗi một bước đều hiểm nghèo vô cùng.
Nhưng khi Tạ Lĩnh kể lại, giọng điệu lại nhàn nhạt, cứ như thể người bị thương suýt mất mạng không phải hắn.
Ta nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng trong đầu vẫn còn hình ảnh vết thương trên ngực hắn.
Máu thịt be bét, lộ cả xương trắng, chỉ nhìn thôi đã thấy đau đớn thấu tim.
Hắn lại hờ hững như không.
Như thể mạng sống của mình chẳng đáng giá gì.
Hắn không biết trân trọng mạng mình, vậy mà ta lại vì hắn mà lo lắng.
Càng nghĩ, càng tức giận.
Nhưng giờ ta vẫn đang giả vờ hôn mê, không thể tùy tiện cử động.
Ta nhịn đến mức muốn phát điên, nhưng chỉ có thể nằm im.
Bỗng nhiên, doanh trướng trở nên im lặng.
Không biết Tạ Lĩnh đã nói gì, mà tất cả binh sĩ trong trướng đều nhanh chóng lui xuống.
Trong trướng chỉ còn giọng nói già nua của quân y:
“Tướng quân, phu nhân vì ngài mà đã lo lắng không ít. Thật không ngờ, một tiểu thư khuê các mảnh mai như vậy, lại có thể vững vàng trong tình thế hiểm nguy. Tướng quân đúng là có phúc.”
Ta nhắm mắt giả vờ ngủ, muốn coi như chưa nghe thấy gì.
Nhưng tai ta lại tự động vểnh lên, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Một lúc lâu sau, giọng nói trầm thấp của Tạ Lĩnh vang lên:
“Đã ủy khuất nàng rồi.”
Tim ta bỗng chốc thắt lại.
Cảm giác này giống như khi còn nhỏ bị phụ thân trách phạt, ta ngang bướng không chịu nhận sai, dù có bị đánh cũng cắn răng không khóc.
Nhưng mỗi lần đại tỷ giúp ta thoa thuốc, chỉ cần nàng dịu dàng hỏi một câu “Có đau không?”, nước mắt ta lại không kìm được mà rơi xuống.
Tạ Lĩnh chỉ nói một câu đơn giản, vậy mà ta lại cay mắt.
Đều là do hắn cả.
Có kế hoạch nhưng lại không nói cho ta biết.
Phòng bị ta như vậy, chẳng lẽ sợ ta là gian tế sao?
Thính Trúc biết.
Quân y biết.
Ngay cả binh sĩ gác bên ngoài doanh trướng cũng biết.
Chỉ có ta… không biết gì cả.
Càng nghĩ càng tức, càng ấm ức.
Tạ Lĩnh đi đến bên giường, ta giả vờ xoay người, kéo chăn che mắt, không thèm nhìn hắn.
Bỗng nhiên, ta cảm thấy có người nhẹ nhàng chạm vào vai mình.
Giọng hắn vang lên, mang theo ý cười:
“Tỉnh rồi sao? Ta đưa nàng đến một nơi.”
16.
Ta không muốn đi.
Ở Tây Bắc hoang vu, có chỗ nào gọi là “nơi tốt” chứ?
Ta nghi ngờ hắn đang lừa ta.
Vậy nên, ta quyết định không khóc nữa, trước tiên đi theo xem thử.
Tạ Lĩnh đặt một bọc đồ lên lưng ngựa.
Sau đó vươn tay về phía ta.
“Lại đây, lên ngựa.”
Ta ngó quanh, binh sĩ tuần tra vẫn còn rất đông.
Lưng ngựa cao như vậy, ta làm sao tự trèo lên được?
Ngay giây tiếp theo—
Hắn trực tiếp bế ta lên, nhẹ nhàng đặt ta ngồi vững trên lưng ngựa.
Ta giật mình kêu lên, quay đầu trừng mắt nhìn hắn.
“Ngươi còn chưa khỏi hẳn mà!”
Hắn ngước lên nhìn ta, khóe môi nhếch lên cười nhạt.
“Không sao, nàng nhẹ lắm.”
Sau đó, hắn nắm lấy dây cương, dắt ngựa đi.
Dọc đường, các binh sĩ hành lễ liên tục, hô vang “Tướng quân”, “Phu nhân”.
Làm ta xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.
Ra khỏi doanh trại, hắn mới phi thân lên ngựa, ngồi ngay sau lưng ta.
Chúng ta không phải lần đầu cưỡi chung một con ngựa.