1.
Từ lúc quyết tâm rời đi đến khi làm xong thủ tục bay, tất cả chưa đầy hai tiếng đồng hồ.Tâm trạng cũng chẳng nặng nề như tôi tưởng, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm như vừa trút bỏ gánh nặng.
Ngàn dặm xa xôi đến đây, giúp con gái chăm cháu, làm “bảo mẫu miễn phí”, tôi vốn cam lòng.Nhưng tôi không phải nô lệ không công, tôi cũng cần được tôn trọng tối thiểu.
Đã thích mẹ chồng như thế, thôi thì tôi cũng học theo, làm một bà ngoại “tay không dính việc” cho rồi.
Mãi đến khi ngồi trong phòng chờ sân bay, tôi mới có tâm trí mở điện thoại xem tin nhắn.Thì ra suốt hai tiếng vừa qua, con gái vẫn liên tục @ tôi trong nhóm:
“Mẹ, sao im re thế, bỏ mặc con thế này ngại chết đi được.”
“Mẹ ơi, đừng nói là mẹ giận thật nha?”
“Du Du, nhìn ngoại con kìa, lớn tuổi rồi mà còn nhỏ mọn thế, chỉ đùa một câu mà đã giận, không thèm trả lời tin nhắn nữa.”
Có lẽ thấy tôi không phản hồi, mấy người họ hàng bắt đầu đứng ra hòa giải:
“Duyệt Nhiên, chắc mẹ con bận việc nhà thôi, bà vốn không phải người coi trọng tiền bạc đâu. Cha mẹ chỉ cần thấy con cái có lòng là đã vui rồi, con cũng đừng nói nặng lời quá.”
Nhưng chẳng những không dịu xuống, con gái lại càng gắt gỏng:
“Con có nói gì ghê gớm đâu? Con nói mẹ thế nào chứ? Mọi người nói mẹ không coi trọng tiền? Thế là chưa hiểu mẹ con rồi.
“Bình thường mẹ tính toán từng đồng một, tháng nào cũng thu đủ một ngàn năm trăm tiền phụ cấp từ con.
“Du Du mới hôm trước tan học muốn ăn quà vặt, mẹ còn bắt con bé tự quẹt đồng hồ trẻ em để trả. Tsk, bà ngoại này đúng là biết giữ chặt cái ví thật.”
Mọi người nghe xong đều trố mắt:
“Không thể nào, chị chỉ có đúng một đứa con gái ruột, vậy mà về nhà nó ở tuổi già còn phải nộp phụ cấp một ngàn năm trăm à?”
“Không phải tôi nói chứ, em ba, chị lớn tuổi rồi, cháu ngoại muốn ăn gì thì mua cho nó, mất bao nhiêu đâu. Tiền có tích góp nhiều thế nào thì sau này cũng chẳng mang xuống đất được.”
…
Đọc đến đây, tôi tức đến nghẹn lời, nước mắt cứ thế trào ra.Tôi không thể tin nổi, đây chính là đứa con gái ruột mà tôi đã dốc hết lòng nuôi nấng.Vậy mà nó lại có thể thản nhiên bôi nhọ mẹ mình trước mặt tất cả người thân.
Cái gọi là “1.500 phụ cấp” mà nó rêu rao, vốn chẳng phải cho tôi. Đó là tiền ăn uống cả nhà trong một tháng.
Nhưng con gái lại kén chọn, nào thịt sạch giàu đạm, trứng gà hữu cơ, rau củ quả tươi, sữa nhập khẩu… Bữa cơm ngày nào cũng phải đủ “chuẩn”.
Người từng lo việc nhà đều biết, số tiền ấy chia ra chưa tới 50 đồng một ngày, làm sao đủ. Tháng nào tôi cũng phải bỏ thêm ít nhất hai, ba nghìn nữa mới xoay xở nổi.
Có người sẽ hỏi: đã vậy thì sao tôi còn nhận 1.500 ấy?Thật ra cũng chỉ vì nó suốt ngày than thở áp lực, bắt tôi góp thêm ba nghìn mỗi tháng để trả nợ mua nhà.
Lương hưu của tôi một tháng chỉ vỏn vẹn sáu nghìn, nhưng gần như đều dồn hết cho vợ chồng nó và đứa nhỏ.
Còn chuyện mua đồ ăn vặt hôm đó, thật ra cháu đang sâu răng, tôi không nỡ cho nó ăn kẹo hồ lô nên mới cố tình không trả. Ai ngờ nó thừa lúc tôi sơ ý, lén quẹt đồng hồ trẻ em để mua bằng được.
Không ngờ, trong lòng con gái, tôi lại trở thành “bà ngoại sói” tính toán cả năm đồng lẻ.
Tôi lặng lẽ kéo xem hết đoạn trò chuyện, vốn còn định lên tiếng giải thích đôi câu, thì màn hình bỗng bật ra tin nhắn mới nhất của nó:
“Đúng là mất hứng, sinh nhật thì con cũng nhớ, lì xì bà cũng nhận rồi, vậy mà còn bày sắc mặt khó coi.
“Thôi bỏ đi, mẹ con xưa nay vốn vậy, tình cảm nhạt nhẽo. Là mẹ con ruột, chẳng lẽ con còn thật sự tính toán với bà sao?
“Không nói nữa, còn phải đi đón bố mẹ chồng. Tối cả nhà về tụ tập, coi như ăn mừng sinh nhật cho mẹ.”
Đến đây, tôi không nhịn nổi nữa.
Ngay lập tức, tôi mở lại bao lì xì, trả thẳng 18,8 đồng vừa nhận, rồi cũng gửi vào nhóm hai dòng ngắn gọn:
【Không cần bận lòng cho tôi, tôi đã trở về quê ở Giang Thành.】
【Một kẻ tham tiền, keo kiệt, tính toán như tôi, sau này sẽ không còn đến thành phố lớn để “ăn bám” con gái nữa.】
2.
Tin nhắn của tôi vừa gửi đi, màn hình nhóm chat lập tức ngập tràn dấu hỏi chấm.
Con gái nhanh tay nhận lại lì xì, rồi nã dồn dập một tràng chất vấn:
“Không phải chứ mẹ? Mẹ nhỏ nhen vậy sao, chỉ hai câu nói đùa mà cũng dọa bỏ về quê? Còn trả lại lì xì nữa, chẳng lẽ chê ít à?
“Đang giờ cơm rồi, mẹ đừng có làm ầm lên nữa. Bố mẹ chồng con với khách khứa đều đang trên đường, mẹ lo mà chuẩn bị cơm nước cho tươm tất, rửa thêm trái cây đi, kẻo người ta cười là mẹ keo kiệt.
“Sớm biết mẹ để bụng chuyện lì xì như vậy thì con đã chẳng nói gì trong nhóm rồi. Con với chồng còn đánh cược, nói mẹ sĩ diện, chắc chắn sẽ không nhận quà sinh nhật hay tiền lì xì. Ai ngờ anh ấy đoán đúng thật.”