4.
Điện thoại nhỡ mấy chục cuộc, tin nhắn riêng lẫn nhóm nhiều đến nỗi mở ra cũng chẳng kịp xem hết.
Qua hơn chục đoạn ghi âm 60 giây của con gái, tôi đại khái cũng đoán được tình hình bên kia.
Phát hiện “bảo mẫu miễn phí” không ở nhà, lại chẳng chuẩn bị cơm nước sẵn, khiến cả đám họ hàng kéo đến mà không có gì ăn, con gái lập tức nổi giận, mất hết bình tĩnh.
Liên lạc mãi không được, nó đành quay sang nhóm gia đình, ấn tôi vào thế bị động:
“Mẹ, mẹ quá ích kỷ rồi! Chỉ vì một câu nói đùa mà bỏ nhà đi, ném cho con một mớ hỗn độn thế này.
“Họ hàng bên nhà chồng Trần Mặc nhiệt tình đến chúc thọ mẹ, vậy mà mẹ còn tỏ thái độ. Lương tâm mẹ để đâu rồi?
“Mẹ để con sau này còn biết làm người trong nhà chồng thế nào? May mà mẹ chồng con không nhỏ nhen, chấp nhặt như mẹ.”
Đến cả thằng rể cũng chẳng giữ được lễ nghĩa:
“Mẹ, nếu mẹ có ý kiến gì về gia đình con thì cứ nói thẳng với con. Không cần chơi trò biến mất giữa chừng, làm chúng con mất mặt trước bao nhiêu người như thế.”
Ngay cả đứa cháu ngoại cũng bị lôi kéo, trong nhóm gõ mấy chữ non nớt:
“Bà ngoại keo kiệt, chỉ đáng uống nước lạnh! Bà làm mẹ khóc, Du Du không cần bà ngoại nữa!”
Người thân họ hàng cũng đồng loạt lên tiếng chỉ trích:
“Thu Hà, lần này thật sự là chị sai rồi. Dù có thế nào cũng không thể bỏ đi như vậy.”
“Con nít chỉ lỡ miệng nói chơi, chị có cần tính toán đến vậy không? Sao chị không chịu nhường một chút chứ?”
Tôi nhìn đến đây, tức nghẹn đến run cả tay.Vừa mới trên máy bay cố gắng ổn định tâm trạng, giờ cơn giận lại bùng lên dữ dội.
Chẳng buồn đợi ra khỏi ga đến, tôi lập tức gõ ra mấy câu đã kìm nén từ lâu, ném thẳng vào nhóm chat.
【Tôi đã nói rõ mình về quê rồi, mắt mờ không thấy thì đừng quay sang trách người khác.】
【Nguyên liệu tôi đã mua sẵn, để đầy trên bàn, ai muốn ăn thì tự mà nấu. Nhiều bàn tay như thế mà chỉ biết ngồi chờ người khác hầu hạ à?】
【Còn nữa, cái gọi là “tiệc sinh nhật” này vốn chẳng phải do tôi nhờ vả. Đừng vin vào danh nghĩa mừng tuổi tôi mà thực chất là tụ tập cả nhà bên họ Trần. Từ đầu đến cuối, chỉ có một mình tôi – bà mẹ già này – còng lưng làm việc! Tôi là người, chứ không phải bảo mẫu miễn phí cho các người!】
Tin nhắn của tôi vừa gửi đi, nhóm chat lập tức rơi vào im lặng.
Chưa kịp thở ra, điện thoại trong tay bỗng rung lên liên hồi, chuông báo gọi đến dồn dập không ngừng.
5.
Tôi bấm từ chối, đầu dây bên kia vẫn không ngừng gọi tới, kiên trì đến phiền não.Cuối cùng tôi đành ấn nghe, vừa áp điện thoại lên tai, giọng con gái đã như trận mưa roi quất thẳng vào:
“Mẹ, tối rồi mà mẹ còn muốn làm loạn đến chừng nào nữa? Được rồi, được rồi, chúng con ăn xong cả rồi, mẹ mau về đi. Nhà cửa bừa bộn thế này nhìn mà chướng mắt.”
“À, con còn cố tình để dành cho mẹ một miếng bánh sinh nhật đó nhé, đừng nói là con gái không có mẹ trong lòng.
“Một ngày mà cái gì mẹ cũng phải mang lên nhóm chat, không phải chỉ là nấu một bữa cơm thôi sao? Mẹ không phải đã làm cả đời rồi à, sao tự nhiên hôm nay lại bày đặt khó chịu…”
Trong điện thoại vọng ra tiếng ho nhẹ của thằng rể, con gái khựng một chút, rồi tiếp tục lải nhải:
“Con thấy con cũng đâu có nói sai. Mẹ đúng là không rộng lượng bằng mẹ chồng con. Cái đống rối ren mẹ bỏ lại, bà ấy dứt khoát lo liệu, kéo mọi người đi ăn ngoài, đâu có chuyện gì to tát.”
Tôi nghe mà chỉ thấy lạnh lẽo bật cười.
Ngày trước, con gái than phiền suốt về “bệnh công chúa” của mẹ chồng: cái gì cũng viện cớ mệt, nhờ thì làm bộ làm tịch, tiền thì chẳng bao giờ chịu bỏ.Chính vì trông cậy không nổi vào bên nội, tôi mới phải lặn lội từ quê ra đây chăm sóc cho nó.
Từ lúc nó sinh con đến nay, từ thời gian ở cữ cho đến tận khi đứa nhỏ đi học mẫu giáo, bao nhiêu cơm bưng nước rót đều là tôi lo.Còn bà mẹ chồng kia, cộng dồn thời gian trông cháu, chưa đến nổi hai tháng.
Tôi nhàn nhạt đáp lại, giọng đầy mỉa mai:
“Vậy sao? Mẹ chồng con đã tốt thế, vậy sau này cứ để bà ấy tới nhà con chăm con, lo cơm nước, làm việc nhà, làm ‘bảo mẫu’ cho con đi.”
Con gái nghẹn họng một lát, rồi lại bật ra:
“Mẹ, sao mẹ cứ suốt ngày lôi mẹ chồng con ra nói thế?”
Con gái hùng hồn đáp:
“Mẹ chồng con cả đời được nuông chiều, từ ba chồng đến chồng con đều nâng niu, mười ngón tay chẳng dính giọt nước. Sao bà ấy làm nổi những việc này?