12.
Không ngờ con gái, con rể lại dẫn theo cả Du Du và mẹ chồng nó, cùng nhau tới tận Giang Thành.
Vừa chạm mặt, chưa kịp chào hỏi, ánh mắt con gái đã thoáng vẻ lạ lùng khi nhìn thấy tôi đang tập múa cùng mấy bạn già.Cô ta còn định mở miệng, nhưng bị Trần Mặc khẽ huých một cái, lập tức nở nụ cười tươi rói:
“Mẹ, bọn con đến đón mẹ đây.”
Tôi chẳng buồn đáp lại.Chỉ thấy Du Du bất ngờ hất tay mẹ nó ra, chạy ùa về phía tôi:
“Bà ngoại, bà ngoại! Con nhớ bà lắm! Bà về cùng con đi, nhé bà?”
Tôi đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm của con bé, lòng bỗng chùng xuống.Dù sao cũng là đứa cháu tôi nuôi từ bé, tình cảm đâu dễ nói bỏ là bỏ.
Mọi người đang nhìn chằm chằm, tôi cũng không muốn cãi cọ ngay giữa sân.Đành lẳng lặng đưa cả bọn về nhà.
Vừa ngồi xuống chưa nóng chỗ, con gái đã nhanh chóng nắm lấy tay tôi, giọng đầy vẻ làm nũng:
“Mẹ, dạo này trông mẹ khỏe khoắn hẳn ra, có vẻ sống vui lắm, chắc cũng hết giận rồi phải không?Lần này bọn con đến đây là để đón mẹ về đấy. Trước kia con đối xử với mẹ không đúng, nói năng hồ đồ, con sai rồi. Con xin lỗi mẹ.”
Vừa nói, nó vừa len lén quan sát sắc mặt tôi.Thấy tôi bình thản chẳng biểu lộ gì, nó liền tiếp tục than thở:
“Mẹ à, mấy hôm nay vắng mẹ, con với mẹ chồng con mệt rã rời.Mẹ không biết đâu, trường mẫu giáo của Du Du phiền lắm, một ngày đưa đón chẳng biết bao nhiêu lượt, còn đủ thứ hoạt động: nào trực cổng, nào tổng vệ sinh… Con lấy đâu ra thời gian mà chạy vạy?Mẹ chồng con thì sức khỏe yếu, cũng đỡ đần chẳng bao nhiêu. Cái nhà này thật sự không thể thiếu mẹ được…”
Trần Mặc hiếm khi cũng tỏ ra thành khẩn, gương mặt nở nụ cười, phụ họa thêm:
“Đúng vậy đấy mẹ. Con cũng đã mắng Duyệt Nhiên rồi, sau này cô ấy sẽ không bao giờ nói năng hồ đồ với mẹ nữa đâu.Mẹ cũng biết tính cô ấy, miệng nhanh hơn não, có gì nói nấy, chứ thật ra chẳng để bụng đâu.”
Mẹ chồng con gái – Vương Thục Mai – cũng cố nặn ra nụ cười lấy lòng:
“Chị thông gia à, mẹ con nào mà có hiềm khích qua đêm đâu, thôi đừng giận nữa. Với lại chị cũng chỉ có một đứa con gái, sau này…Ôi, nói đi nói lại cũng tại tôi thân thể yếu, chẳng làm được gì ra hồn, bằng không thì tôi đã đỡ đần thay cho chúng nó rồi.”
Nói đến đây, bà ta còn đưa tay chấm nước mắt, ra chiều áy náy.
Con gái và con rể thấy thế liền nhao nhao phụ họa, nói hết lời dỗ dành.Nói đến khô cả miệng, mà tôi vẫn chỉ giữ vẻ thản nhiên, chẳng tỏ thái độ.
Lúc ấy, con gái bèn huých nhẹ vào Du Du.
Con bé cười tươi, hai tay nâng một bức vẽ đưa cho tôi:
“Bà ngoại, đây là quà sinh nhật con vẽ cho bà.”
Tôi sững người nhìn bức tranh trẻ con ấy, trong lòng dâng lên từng tầng cảm xúc phức tạp.Du Du nghiêm túc, giọng nũng nịu:
“Con thương bà ngoại nhất, nên con vẽ bức này tặng bà.”
Tôi run run nhận lấy, khẽ vuốt gò má non nớt của cháu:“Đứa trẻ ngoan… bà ngoại cảm ơn con.”
Vừa cảm động chưa được mấy giây, Du Du đã tưởng tôi hết giận, liền quay sang mẹ nó khoe khoang:
“Mẹ ơi, giờ mẹ có thể mua Elsa công chúa cho con chưa? Mẹ bảo chỉ cần bà ngoại chịu tha thứ, là con muốn gì mẹ cũng mua cho con đó!”
Không khí bỗng chốc ngưng lại.
Con gái vội vàng lúng túng quát nhỏ:“Con bé này, đừng nói linh tinh. Bà ngoại còn chưa đồng ý về cùng chúng ta mà, con mau nói thêm vài câu dễ thương đi, dỗ bà ngoại vui lên.”
Nhưng Du Du đã phụng phịu, mím môi phản bác:“Không chịu đâu! Mẹ tự nói rồi mà, tiền của bà ngoại là của con, nhà của bà ngoại cũng là của con. Chờ bán được căn nhà này thì mua cho con căn to hơn!”
13.
Nghe câu ngây thơ của Du Du, cả ba người lớn lập tức biến sắc.Con gái vội giáng một cái tát vào lưng con bé, quát khẽ:
“Đồ ranh con, nói bậy cái gì đó!”
Du Du òa khóc tức thì, căn phòng phút chốc rối loạn.
Con gái dỗ dành con xong, quay sang tôi, mặt đầy ngượng ngập:
“Mẹ, mẹ đừng để ý lời trẻ con. Chúng con đến đây thật sự là để xin lỗi, cũng muốn đón mẹ về.Tiện thể… có chuyện này muốn thương lượng.
Con có một người bạn học cũ nhắm trúng căn nhà này, chịu trả cao hơn giá thị trường đến hai mươi vạn. Căn nhà này treo bán mấy năm rồi chẳng ai trả giá vừa ý, giờ gặp cơ hội tốt thế này, mẹ chắc cũng nên đồng ý rồi chứ?”
Lòng tôi chợt lạnh buốt — thì ra, tất cả rốt cuộc cũng chỉ vì căn nhà này.
Tôi đặt bức tranh của Du Du lên bàn, giọng dứt khoát:“Không đồng ý. Căn nhà này mẹ giữ để ở, không bán. Bao nhiêu tiền cũng không bán.”
Ba người nhìn nhau, mặt mày sượng sùng.Con gái cau mày phản bác: