Tôi vỗ nhẹ lưng anh, nước mắt cũng tuôn rơi.
Anh cũng đã trọng sinh.
Hôm sau, chúng tôi cùng nhau bàn bạc kỹ lưỡng về việc đối phó với những chuyện sắp tới.
Đang nói dở thì chuông cửa bất ngờ vang lên.
Tôi đứng dậy ra mở cửa — Hứa Văn Văn đứng đó, cười tươi như hoa, tay xách đủ thứ quà cáp, phía sau là hai đứa trẻ sinh đôi — chính là đôi long phụng của cô ta.
“Niệm Niệm, tớ đến thăm cậu nè.”
Giọng cô ta vẫn dịu dàng, nhưng tôi nghe ra rõ ràng là giả tạo.
Tôi lạnh nhạt nhìn cô ta, trong lòng âm thầm khinh bỉ, nhưng trên mặt vẫn điềm nhiên, nghiêng người nhường lối:
“Vào đi, khách sáo gì chứ.”
Giọng tôi bình thản, không còn chút nhiệt tình như ở kiếp trước.
Hứa Văn Văn vào phòng khách, đặt quà sang một bên, kéo hai đứa nhỏ lại và nói:
“Các con, mau chào cô, chào chú đi.”
Hai đứa trẻ rụt rè gọi một tiếng “cô”, “chú”, giọng lí nhí đầy sợ sệt.
Chồng tôi từ trong bếp bước ra, vừa nhìn thấy bọn trẻ và Hứa Văn Văn, trong mắt thoáng qua một tia ghê tởm, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ điềm đạm.
“Cô Hứa đến đây có việc gì à? Ngồi đi. Tìm chúng tôi có chuyện gì không?”
Giọng anh thẳng thắn, không một chút vòng vo.
Hứa Văn Văn vờ như không nhận ra sự lạnh nhạt của chúng tôi, vội vàng rơi vài giọt nước mắt, bắt đầu than thở:
“Dạo này sức khỏe tớ càng lúc càng tệ, mà hai đứa nhỏ này tớ thật sự không yên tâm nổi… Tớ biết hai người đều là người tốt, không biết có thể…”
Cô ta bắt đầu lải nhải kể khổ, nói về cuộc sống gian nan, từng câu từng chữ đều ngầm ám chỉ hy vọng chúng tôi nhận nuôi con cô ta.
Tôi và chồng nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ mỉa mai, nhưng vẫn kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa vài câu.
“Tớ biết ngay cậu sẽ không mặc kệ tớ… Mạng này của tớ là nhờ cậu cứu, nếu cậu chịu nhận nuôi tụi nhỏ, tớ chết cũng nhắm mắt được rồi…”
Hứa Văn Văn nắm chặt tay tôi, nước mắt rưng rưng.
Tôi cũng giả vờ đỏ hoe mắt, vẻ cảm thông hiện rõ trên mặt, siết lấy tay cô ta, dịu dàng nói:
“Đừng nói mấy lời xui xẻo như vậy. Bây giờ y học phát triển lắm, mỗi ngày đều có liệu pháp mới, thuốc mới. Cậu còn trẻ như thế, chắc chắn sẽ có kỳ tích xảy ra!”
Tôi đứng dậy lấy chìa khóa xe:
“Tớ quen mấy bác sĩ chuyên về ung bướu, hôm nay để tớ đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra lại một lần thật kỹ, biết đâu lại có cơ hội điều trị mới.”
Sắc mặt Hứa Văn Văn lập tức thay đổi, ánh mắt lảng tránh, vô thức lùi một bước.