1.
Đêm mùng 7 tháng 3, ta và Tiêu Hoài hẹn gặp tại miếu Thành Hoàng ở phía nam để lén lút qua lại.
Theo kế hoạch, đêm nay phụ thân ta sẽ từ ngoài thành trở về, lúc đi ngang miếu Thành Hoàng, ông sẽ “tình cờ” bắt gặp ta và Tiêu Hoài thân mật.
Dạo gần đây, phụ thân ta đang thu mua ngọc thạch ở ngoại thành, dự kiến tối nay về tới Tần Châu.
Biết rõ giờ khắc ông sẽ về, ta liền tính toán thời gian, sắp đặt để cùng Tiêu Hoài diễn một màn kịch ngay trước miếu Thành Hoàng.
Từ trước đến nay, phụ thân ta vốn nghiêm cẩn, nếu ông tận mắt chứng kiến ta và Tiêu Hoài ôm ấp ngay giữa chốn đông người, vì mặt mũi gia tộc, ông chỉ còn cách chấp thuận gả ta cho hắn.
Đời trước, kế hoạch này đã thành công.
Phụ thân ta bắt gặp cảnh ta và Tiêu Hoài hẹn hò dưới ánh trăng, tức giận đến tím mặt.
Dưới sự chứng kiến của hơn mười quản sự trong nhà, ông liền tuyên bố đoạn tuyệt tình phụ tử, không nhận ta là con.
Ta quỳ xuống khóc lóc cầu xin thế nào cũng không lay chuyển được, ông chỉ lạnh lùng quay lưng bỏ đi.
Đó chính là mở đầu cho tấn bi kịch của ta ở kiếp trước.
Ta nhớ lại những chuyện đã qua, nét mặt dần lộ vẻ lạnh lùng.
Bên cạnh, nha hoàn Tiểu Nha lo lắng khôn nguôi, muốn nói lại thôi.
Thấy ta vẫn sải bước, Tiểu Nha đành cắn răng, đứng chắn trước mặt ta: “Tiểu thư!”
Đôi mắt nàng hoe đỏ: “Người thực sự muốn đến đó ư? Nếu đã làm, e rằng không còn đường lui nữa!”
Tiểu Nha là một người trung thành.
Kiếp trước, khi ta bị phụ thân đuổi khỏi nhà, nàng vẫn không rời bỏ, nguyện theo ta.
Về sau, lúc ta gả cho Tiêu Hoài, cuộc sống dần khốn đốn, Tiêu Hoài bán nàng lấy tiền.
Không bao lâu sau, hắn bán cả ta.
Chàng thư sinh phong nhã ta từng say mê thuở thiếu thời, hóa ra chỉ là một con ác quỷ khoác da người, nuốt chửng từng mảnh đời nữ nhân!
Nghĩ đến số phận Tiểu Nha kiếp trước, mắt ta không kìm được mà cay xè.
Ta khẽ chạm nhẹ lên má nàng, giọng khàn đi: “Đừng lo, ta sẽ cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng.”
Tiểu Nha ngẩn ra, không hiểu ẩn ý của ta.
Ta đưa bức thư giấu trong tay áo cho nàng, ghé sát tai dặn dò mấy câu.
Tiểu Nha lập tức gật đầu nghiêm nghị, sau đó xoay người rời đi.
Còn ta thì chậm rãi tiến về miếu Thành Hoàng.
Khi đến nơi, thấy Tiêu Hoài đã đứng ở cổng miếu, đi tới đi lui, lộ rõ vẻ sốt ruột.
Vừa trông thấy ta, hắn mới thở phào, nhanh chóng chạy lại, trách: “Sao giờ nàng mới tới? Nếu lỡ mất thời cơ gặp phụ thân nàng thì phải làm sao?”
Có lẽ nhận ra mình hơi gay gắt, hắn dừng một chút rồi hạ giọng: “Đánh mất dịp này, ta e nàng không thể gả cho ta nữa đâu.”
Ta nhìn thẳng vào hắn, khẽ nhếch môi, nở nụ cười lạnh: “Chàng nói rất đúng.”
Tiêu Hoài giật mình trước nụ cười của ta, nhưng cũng không hỏi thêm.
Hắn nóng vội, liền kéo ta vào trong miếu.
Vừa bước vào, hắn liền kéo ta vào lòng, siết chặt không buông.
Ta cười nhạt: “Đừng vội, ta có chuyện muốn nói trước.”
Tiêu Hoài cau mày khó chịu: “Là chuyện gì? Không để xong việc hẵng nói được ư?”
Ta điềm đạm cất lời: “Là chuyện liên quan đến trang trại ngoại thành.”
Nghe tới gia tài, sắc mặt hắn bớt căng thẳng: “Trang trại sao?”
Ta bảo: “Mẫu thân ta từng dặn, trang trại ấy sẽ là của hồi môn cho ta. Hôm nay ta nằng nặc đòi ấn ngọc, không ngờ bà thực sự giao cho ta.”
Vừa nói, ta vừa lấy chiếc ấn ngọc từ tay áo, đưa ra trước mặt hắn.
Ánh mắt Tiêu Hoài sáng bừng, khuôn mặt đầy phấn khích: “Đúng là tin vui! Haha…”
Ta tiếp: “Nhưng ta chỉ là nữ nhi, không rành chuyện quản lý. Hay là ta giao ấn ngọc này cho chàng cầm, để chàng thay ta chăm lo.”
Tiêu Hoài cầm ấn ngọc, mặt mày hớn hở, giọng càng thêm âu yếm: “Ý nhi đã tin ta như vậy, ta nhất định không phụ lòng nàng.”
Vừa có được tài sản trong tay, hắn lại không kiềm chế nổi, muốn tiếp tục “ân ái” với ta.
Ta rút cây trâm cài đầu, để tóc xõa dài, đè nén nỗi ghê tởm trong lòng, miễn cưỡng diễn màn kịch với hắn.
Khoảng một nén nhang sau, tiếng bước chân vang lên ngoài miếu Thành Hoàng.
Đó là phụ thân ta dẫn theo đoàn thương nhân đang về.
Phụ thân ta là phú thương quyền thế nhất Tần Châu, huynh trưởng làm quan Ngũ phẩm tại Hàn Lâm Viện, di mẫu được Thánh Thượng sủng ái ở trong cung.
Thời gia ở Tần Châu, chính là gia tộc hùng mạnh bậc nhất.
Phụ thân ta xem trọng nhất là danh dự và lễ nghi.
Vậy mà năm xưa, vì Tiêu Hoài – một kẻ thư sinh nghèo xác xơ, ta đã làm vô số chuyện ngông cuồng, giẫm đạp lên danh dự gia tộc.
Tiếng bước chân ngày một rõ.
Giống như kiếp trước, Tiêu Hoài giả bộ ôm ta từ trong miếu bước ra, cho mọi người chứng kiến, chẳng khác gì tát thẳng vào mặt phụ thân ta giữa chốn đông người.
Nhưng lần này, ta bất ngờ lấy trâm cài, đâm một nhát sâu vào cổ tay mình.
Máu tươi tuôn ra xối xả, ta liền khuỵu xuống, cả người run rẩy, yếu ớt kêu lên: “Cứu… cứu ta với…”
Tiêu Hoài giật mình, ngay lập tức bịt miệng ta: “Nàng điên rồi à?”
Mặc hắn ngăn cản, ta chao đảo lao ra ngoài, gào khóc cầu cứu: “Có kẻ giết người… Cứu với…”
Giữa màn đêm tĩnh lặng, tiếng kêu thất thanh ấy càng khiến người ta không thể làm ngơ.
Phụ thân ta đang cưỡi ngựa, nghe tiếng cầu cứu, vội ra hiệu cả đoàn dừng lại.
Ánh mắt ông xuyên qua bóng tối, trầm giọng: “Là tiếng của Ý nhi!”
Khi thấy ta lao ra từ miếu, sắp ngã quỵ, mặt ông lập tức biến sắc.
Không chần chừ, phụ thân nhanh chóng nhảy xuống ngựa, sải bước đến bên ta.
Ta nhào vào lòng ông, khóc nức nở: “Phụ thân, cứu con!”
Ông vội kéo ta ra sau lưng, ánh nhìn sắc bén quét về phía Tiêu Hoài: “Chuyện gì đã xảy ra?”