3.
Mấy ngày sau, lòng bồn chồn không yên, ta thường xuyên ghé qua nhà họ Cố tìm hiểu.
Ta hỏi thăm người trong làng, ai cũng nói gã đồ tể đó đã rời nơi này từ vài tháng trước, không ai biết hắn đi đâu.
Ta càng thêm lo lắng, tần suất tìm đến nhà họ Cố lại dày hơn.
Rồi hôm nay, khi ta vừa đến, bỗng nghe tiếng bước chân rất quen phía sau.
Giật mình ngoảnh lại, ta bắt gặp một nam nhân cao to vạm vỡ, gương mặt khôi ngô, toàn thân toát lên nét cứng cỏi.
Chính là gã đồ tể thô lỗ ấy – Cố Trường Nguyện.
Ta đứng lặng, nhìn hắn mà lòng dâng trào xót xa, ký ức hắn chết thảm trước mộ ta lại hiện rõ, khiến khóe mắt ta đỏ hoe.
Hắn cũng đứng đó nhìn ta đăm đăm, chậm rãi tiến lại gần.
Nhưng lần này, dường như hắn có điều gì khác lạ.
Dừng ngay trước mặt ta, giọng hắn thoáng ngập ngừng: “Ta… Ta là Cố Trường Nguyện, nàng còn nhớ ta không?”
Tim ta chao đảo, hắn cũng trọng sinh rồi sao?
Ta cố tình chớp mắt, tỏ vẻ hoang mang.
Hắn nhìn ta, đôi mắt đỏ, nghẹn ngào: “Ý Ý, Ý Ý của ta…”
Cố Trường Nguyện tiến thêm một bước, bất ngờ ôm chầm lấy ta.
Hơi thở nồng đậm mùi nam tính khiến mặt ta nóng bừng.
Ta xấu hổ: “Buông ra, Cố Trường Nguyện!”
Hắn không buông, một tay ghì ta dựa vào tường, những nụ hôn cuồng nhiệt khiến ta ngạt thở.
Mùi hương của hắn bỗng khiến ta như quay lại chuỗi ngày hai người nương tựa nhau kiếp trước.
Ta vừa thẹn vừa giận, gắt: “Buông ta!”
Hắn chỉ ôm chặt hơn, gã nam nhân cao lớn ấy vừa khóc vừa cười: “Ta cuối cùng cũng được gặp nàng. Nàng biết ta nhớ nàng thế nào không?”
Trong lòng ta dâng lên nỗi tủi thân – rõ ràng hắn sống lại, cớ sao không đến tìm ta sớm hơn?
Ta giả vờ giận dỗi: “Đồ vô lại! Ai thèm quen ngươi!”
Hắn cúi đầu, cười vang, vẫn bế bổng ta lên, xoay vài vòng, khóe mắt lấp lánh niềm vui.
Sau khi vui đùa, hắn mới đặt ta xuống, giữ chặt trong vòng tay, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve mặt ta, vừa cười hiền vừa giải thích.
Thì ra hắn tỉnh lại trước ta một tháng.
Ban đầu, hắn nôn nóng muốn tìm ta ngay, nhưng lúc ấy có một vị quý nhân gặp nạn, hắn buộc phải ở lại cứu giúp.
Khi người kia bình phục, muốn giữ hắn lại hỗ trợ, hắn vẫn rất lo lắng cho ta, nhưng chưa dám tự ý bỏ đi.
Đến mấy hôm trước nghe tin có cô nương liên tục tới nhà tìm hắn, hắn liền nhanh chóng bàn giao xong công việc, vội trở về.
Nghe đến đây, ký ức kiếp trước hiện rõ trong đầu ta.
Kiếp trước, đúng vào thời gian này, Thục Vương gặp nạn ở Giang Nam.
Khi đó không ai cứu kịp thời, Thục Vương trở thành người tàn tật, lỡ mất cơ hội lập công trên chiến trường, cuối cùng vuột mất ngai vàng.
Không ngờ, kiếp này lại được Cố Trường Nguyện thay đổi mọi thứ.
Hắn nói thật nhiều, rồi cuối cùng nhìn thẳng vào ta, từng câu thốt ra đầy quả quyết:
“Ý Ý, ta đã vào quân ngũ. Ta nhất định sẽ tạo dựng công danh, kiếp này, nàng đừng mong dính dáng tới gã cầm thú ấy nữa!”
Đôi mắt hắn ngập sắc đỏ:
“Xuất thân ta hèn mọn, nếu cứ thế đến nhà nàng cầu thân, phụ thân nàng nhất quyết không chấp thuận.”
Ta khẽ cất tiếng:
“Vậy… ngươi tính thế nào?”
Đôi mắt hắn lóe sáng:
“Đợi ta có chỗ đứng vững vàng, phụ thân nàng ắt sẽ cho nàng về với ta. Nhưng nàng phải kiên nhẫn chờ vài năm.”
Trong ánh mắt hắn thoáng vẻ dữ dội:
“Nàng yên tâm, tên cầm thú Tiêu Hoài ấy sẽ chẳng còn dịp xuất hiện trước mặt nàng, làm ô uế tầm nhìn của nàng nữa!”
“Ta sẽ bắt hắn trả giá!”
Ta nháy mắt nhìn hắn:
“Giờ hắn đang bị giam rồi mà.”
Cố Trường Nguyện gật đầu:
“Ta biết. Việc kế tiếp cứ để ta lo, Ý Ý không cần bận tâm.”
Vừa nói, hắn vừa xoa nhẹ lên mái tóc ta.
Cử chỉ thân mật ấy khiến gương mặt ta càng lúc càng nóng bừng.
Ta trầm ngâm rồi khẽ hỏi:
“Khi nào ngươi quay lại?”
Hắn lặng đi một chốc, rồi đáp:
“Ta sẽ về sớm nhất có thể.”
Hắn nhìn ta thật âu yếm, mắt đỏ hoe, ươn ướt.
Ngập ngừng giây lát, hắn mới thốt nên lời:
“Khi nàng tròn mười bảy.”
Ta hơi ngớ người:
“Ý ngươi là sao?”