10.
“Có người tới, mau đi!”
Cuối cùng, áp lực đè trên đầu cũng biến mất. Ta theo bản năng ngẩng lên, tham lam hít từng ngụm không khí, trước mắt chỉ toàn một mảnh mờ mịt.
Ta ngã quỵ bên bờ, ho sặc sụa, cổ họng bỏng rát.
Một lúc sau, tiếng bước chân lại gần.
“Tiểu nha đầu?”
Ta ngước đôi mắt đỏ hoe, thì ra là vị hoạn quan mà hôm trước ta đụng phải ở góc hành lang.
Một chiếc khăn tay sạch sẽ phủ lên mặt ta, mang theo mùi hương dễ chịu.
“Không còn sớm nữa, lau mặt đi rồi mau quay về.”
Cổ họng ta khô rát, chẳng thốt được câu nào. Chân vẫn còn run, ta đứng dậy, lau qua gương mặt, rồi nghĩ một lát, lấy từ trong túi gấm ra một lá vàng đặt vào tay hắn.
Hắn là ân nhân cứu mạng ta — nếu không có hắn tới kịp, chắc chắn ta đã chết rồi.
Không đợi hắn lên tiếng, ta đã quay người bỏ đi.
Trời đã nhá nhem tối, chắc mì trường thọ của công chúa cũng đã nở bấy.
Thẩm An xoay xoay chiếc lá vàng trong tay, ánh mắt trầm xuống khi nhìn vết nước loang bên bờ ao.
“Đốc chủ, chuyện này…”
“Đi tra cho rõ, tiện thể báo cho vị ở Liễm Hoa Cung một tiếng.”
“Vâng.” Tiểu thái giám bên cạnh hắn khom người lui xuống.
Ta vẫn chưa hết kinh hồn, vội vòng ra sau chum nước lấy hộp đồ ăn đem về. May mà dọc đường chẳng xảy ra chuyện gì thêm.
“Công chúa! Sinh nhật vui vẻ!” Ta bưng bát mì trường thọ đặt trước mặt Lý Hoài Cẩn.
Mì đã ngấm hết nước, dính lại thành một khối, khiến ta hơi ngượng ngùng.
“Kim Bảo Châu.” Lý Hoài Cẩn không động đũa, chỉ nhìn ta chằm chằm, “Sao ngươi lại thành ra bộ dạng này?”
Ta sững người, chợt nhớ tới những lời bẩn thỉu đã nghe ban chiều, liền lắc đầu.
“Ai ya, mì có hơi dính thật, nhưng công chúa nếm thử đi, nhất định ngon lắm…”
Lý Hoài Cẩn im lặng một lúc, rồi dưới ánh mắt chờ mong của ta, nàng không hỏi thêm, bưng bát mì lên ăn.
“Ngon không?”
“Ngươi tự nếm thử đi.” Lý Hoài Cẩn gắp một đũa đưa tới bên miệng ta.
“Không không, hôm nay là sinh nhật công chúa, người tự ăn—”
“Ai ya, được rồi, vậy ta ăn một miếng… một miếng nhỏ thôi.”
Dưới sự kiên quyết của Lý Hoài Cẩn, ta cắn một miếng nhỏ.
Ngon thật! Chỉ kém mì của nương một chút xíu, không uổng công ta vất vả mang về.
Đêm khuya.Ta như rơi vào một màn đen hỗn độn, cảm giác nghẹt thở ập đến, ra sức kêu cứu mà không một ai đáp lại.
“Cứu mạng——!”
Ta bật ngồi dậy trên giường.Hô—— thì ra là mơ.
Ta thở hổn hển, cố trấn tĩnh lại, quay đầu thì phát hiện Lý Hoài Cẩn không ở trên giường, cửa phòng còn khép hờ.
Trong lòng có chút sợ, ta mang giày, vừa định ra ngoài tìm người thì lại đâm sầm vào Lý Hoài Cẩn vừa bước vào.
“Công chúa, người đi đâu vậy?”
“Ra ngoài giải quyết.”
Không biết có phải ảo giác hay không, ánh mắt Lý Hoài Cẩn lạnh hơn thường ngày, trên người còn vương mùi máu thoang thoảng.
“Công chúa, người—”
“Kim Bảo Châu, muộn rồi, đi ngủ đi.”
Vài hôm sau, ta nghe mấy tỷ tỷ cung nữ trò chuyện, nói rằng tên thái giám gầy như cây sào cùng đám kia đã mất tích, e là thường ngày làm nhiều chuyện xấu nên bị quỷ sai bắt đi rồi.
Nghe vậy, tim ta khẽ giật mình, nhưng rồi lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Nương nói quả không sai, ác giả ác báo! Dám bắt nạt Bảo Châu, hậu quả… rất nghiêm trọng!
11.
Ngày tháng cứ chậm rãi trôi qua, dần dần ta cũng quen với cuộc sống ở Liễm Hoa Cung.Chỉ là đôi khi nhớ nương quá, ta lại lén chui vào chăn khóc mấy lần.
Chớp mắt đã sang năm Cảnh Minh thứ ba mươi tám.
“Kim Bảo Châu. Sách cầm ngược rồi.”Lý Hoài Cẩn liếc ta một cái, giọng lành lạnh.
Ta mở đôi mắt đang díp lại vì buồn ngủ, miễn cưỡng lật cuốn sách ra.
Từ khi biết ta chỉ biết được vài chữ lớn, Lý Hoài Cẩn bắt đầu dạy ta học chữ, còn bảo ta nhờ người ngoài mang vào vài cuốn truyện và sách.
Ta thích nghe Lý Hoài Cẩn đọc những câu chuyện trong sách, tuy giọng của nàng không mềm mại dễ nghe như những cô nương khác, nhưng lại có một nét rất riêng.
Nói mới nhớ, công chúa là người con gái cao nhất mà ta từng thấy, giờ ta chỉ cao đến vai nàng thôi.
Ta lại liếc nhìn xuống lồng ngực phẳng lì của công chúa, hơi có chút hâm mộ — gần đây trước ngực ta căng tức, mỗi lần vô ý chạm vào đều phải mất một lúc mới hết đau.
“Lại đang mơ màng.”Lý Hoài Cẩn khẽ gõ vào mu bàn tay ta.
“Aiz—— Công chúa, ta hơi chóng mặt.” Ta bèn gục luôn xuống bàn, làm nũng.
Nhưng hôm nay quả thực cả người ta khó chịu.
“Vậy thì phần hôm nay để mai bù.” Lý Hoài Cẩn chẳng mảy may mềm lòng.
Ta kêu một tiếng thảm thiết, đang định đứng dậy thì bỗng cảm giác dưới bụng dâng lên một dòng nóng hổi, từng đợt từng đợt.
Toàn thân ta cứng lại, ngoảnh nhìn xuống, thấy trên lớp áo ngoài màu nhạt đang loang ra một vệt máu, đầu óc choáng váng.
Chẳng lẽ mấy hôm nay học hành quá sức, hại hỏng cả cơ thể rồi sao?
Ta đứng ngây ra, tay chân lạnh toát. Nhiều máu như vậy… chắc ta chẳng sống được bao lâu nữa… nghĩ tới đây, mắt ta đỏ hoe.
“Kim Bảo Châu?”
Lý Hoài Cẩn nhìn sắc mặt tái nhợt của ta, cúi xuống liền thấy vết máu, ánh mắt lập tức thay đổi.“Sao thế? Ngươi bị thương ở đâu?”Nàng bế ta đặt xuống cạnh tháp, đưa tay định cởi áo ngoài của ta.
Trong lòng ta tràn đầy bi thương:“Công chúa, ta… ta sắp chết rồi phải không?”
“Đừng nói bậy… để ta xem—”
Bỗng, sắc mặt nàng hơi khựng lại, khẽ ho một tiếng.“Kim Bảo Châu, có phải ngươi tới kỳ nguyệt sự rồi không?”
…
Tối đến, bụng ta đau đến nỗi mồ hôi lạnh túa ra trên trán.Không ngờ nguyệt sự lại khó chịu đến thế.
“Kim Bảo Châu, uống chút nước nóng đi.”
Lý Hoài Cẩn bưng một chén nước nóng kề đến bên môi ta. Ta uống một ngụm, nhưng khó chịu đến mức muốn nôn.
“Công chúa, lúc người tới kỳ… có khó chịu như ta thế này không?”