13.
Nghe tin ấy, ta như bị sét đánh ngang tai.Sao có thể như vậy được? Rõ ràng mấy hôm trước, người vẫn đứng đó, bình an nói chuyện với ta, cớ sao lại đột nhiên bạo bệnh qua đời?Lý Hoài Cẩn… bạo bệnh mà mất?
“Kim Bảo Châu, ngốc chết được.”“Kim Bảo Châu, ồn ào chết đi được.”“Kim Bảo Châu, sinh thần vui vẻ.”
…
Ta chợt nhớ lại từng khoảnh khắc suốt sáu năm ở trong cung.Dù điều kiện kham khổ, nhưng ta và người vẫn chật vật nương tựa nhau mà đi qua từng ngày như thế.
Lý Hoài Cẩn tuy miệng lưỡi có chút cay nghiệt, nhưng nàng vẫn sẽ vì ta mà đun nước nóng, sưởi ấm bụng cho ta…Một vị công chúa tốt như thế, sao có thể nói mất là mất ngay được?
Ta đứng bên bậu cửa sổ, ngây ngẩn mà rơi xuống hai hàng lệ.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, trời đất kinh thành như nhuốm màu giông bão.Phụ thân trở về phủ với vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng, chủ mẫu cũng chẳng còn tâm trí lo chuyện hôn sự cho ta.
Hôm ấy, phụ thân vẫn chưa về nhà.Trong phủ tăng cường tuần tra, thêm nhiều thị vệ, các nữ quyến đều bị triệu tập về chính sảnh, không khí bấy giờ vô cùng bất an.
Ta nắm chặt tay mẫu thân.“Mẫu thân đừng sợ, có Bảo Châu ở đây rồi.”Mẫu thân gượng nở nụ cười, ôm ta vào lòng.
Biến cố xảy ra chỉ trong chớp mắt.Tiếng kêu hoảng loạn của gia đinh trực đêm xé toang màn đêm yên tĩnh.Ngay sau đó, tiếng vó ngựa và tiếng hò hét chém giết cuồn cuộn tràn tới như thủy triều.Phủ đệ lập tức rối loạn.
Ta dìu mẫu thân tránh né khắp nơi.Tiền viện vốn luôn gọn gàng sạch sẽ, nay trên bậc thềm đá đã loang lổ vết máu.
Bất ngờ, gáy ta đau nhói. Trước khi chìm vào bóng tối, ta còn nghe một giọng xa lạ vang lên:“Nhị tiểu thư nhà họ Kim, đắc tội rồi.”
Dường như ta đã hôn mê rất lâu rất lâu.Khi tỉnh lại, trước mắt là màn giường khẽ lay động, trong phòng thoang thoảng hương thơm dễ chịu.
Nhớ tới cảnh binh hoang mã loạn trước khi ngất đi, ta vội vàng xuống giường.“Mẫu thân! Mẫu thân…”
Ta lạnh cả tay chân, vội hỏi:
“Mẫu thân ta đâu? Ở nơi nào?”
Một giọng nói trầm ổn vang lên:
“Tiểu nha đầu, yên tĩnh một chút.”
Ta giật mình, lúc này mới phát hiện trong phòng còn có một người.
Người ấy môi đỏ răng trắng, gương mặt tuấn mỹ như ngọc, thân mặc áo bào gấm màu tía thêu hình mãng, an nhàn ngồi bên bàn nhìn ta.
“Là… là ngươi!”
Chẳng phải đây chính là vị thái giám Thẩm An mà ta từng gặp trong cung sao?
“Mẫu thân ta đâu?”
“Mẫu thân ngươi bị kinh sợ, đang nghỉ ngơi ở gian phòng khác.”
Nghe vậy, trái tim căng thẳng của ta lập tức thả lỏng. Ta còn định hỏi thêm về chuyện xảy ra đêm qua, nhưng hắn chỉ mỉm cười, không đáp thêm lời nào.
Đến chiều, ta mới được gặp lại mẫu thân. Hai người chúng ta ôm nhau, mang theo nỗi sợ hãi sau kiếp nạn, nhưng đều không rõ hiện giờ tình thế thế nào.
Cứ như thế, ta được đối đãi với cơm ngon canh ngọt suốt mấy ngày.
Đến ngày thứ sáu, cuối cùng cũng có người dẫn ta ra khỏi cửa.
Lúc ấy ta mới biết, mấy hôm nay mình vẫn luôn ở trong hoàng cung.
Dù ta hỏi thế nào, cung nữ dẫn đường cũng chỉ im lặng. Sau khi rẽ trái quẹo phải không biết bao nhiêu lần, cuối cùng nàng ta đưa ta đến trước tẩm cung của hoàng đế.
Nàng dừng bước, khẽ ra hiệu bảo ta tự mình bước vào.
Chuyện gì vậy?
Mang đầy tâm sự và nghi vấn, ta đẩy cửa bước vào, trước mắt liền hiện ra bóng người khoác long bào màu vàng rực.
Bóng dáng ấy lại khiến ta cảm thấy quen thuộc đến lạ.Một ý nghĩ táo bạo chợt hiện lên, tim đập như trống dồn.
“Kim Bảo Châu, lại đây.”
Người kia xoay người — chẳng phải chính là Vĩnh An Công chúa đã chết bất đắc kỳ tử sao?Ta sững sờ đứng tại chỗ: “Công… Công chúa, người… người nữ cải nam trang lên làm hoàng đế sao?”Quả thật kinh thế hãi tục, không hổ danh kỳ nữ tử.Nhưng… chuyện này liệu có đúng không?
“…”