1
Khi mẹ vừa thốt ra con số 500.000 tệ, tay tôi suýt chút nữa không cầm nổi điện thoại.
Tôi đã làm việc ở nước ngoài suốt tám năm, vừa tháng trước, cuối cùng cũng tích lũy đủ 500.000 tệ. Vì quá vui mừng, tôi còn gửi ảnh chụp số dư tài khoản ngân hàng lên nhóm gia đình.
Mẹ: “Con gái mẹ thật giỏi quá đi! Mẹ đã vất vả nửa đời người, giờ cuối cùng cũng được hưởng phúc của con gái rồi.”
Bố: “Con gái ngoan của bố, đúng là con nhà họ Lý Kiến Quân!”
Em trai: “Chị ơi! Đói quá! Muốn ăn cơm!”
Mẹ: “Con lớn thế rồi mà còn như con nít.”
Em trai: “Con không đùa đâu! Trong lớp con nhiều bạn có iPhone lắm. Con cũng muốn có! Chị giàu thế, cho con xin tí tiền đi~”
Tôi không trả lời.
Sau vài phút yên lặng, mẹ tôi @ em trai:
Mẹ: “Chị con tuy làm việc ở nước ngoài kiếm tiền dễ hơn, nhưng con cũng không thể suốt ngày đòi chị tiền được! Bao năm qua chị con tích cóp từng đồng, chẳng phải cũng là để lo cho tương lai của con sao? Máu mủ ruột rà với nhau, tiền của chị con cũng là để dành cho con mua nhà, cưới vợ nữa.”
Tôi lặng người nhìn tin nhắn ấy.
Tám năm bôn ba nơi đất khách quê người để kiếm tiền.
Vé máy bay quốc tế quá đắt, nên tám năm qua tôi về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Sống ở xứ người, bao ánh mắt dè bỉu, bao lần ấm ức tôi đều phải nuốt vào trong.
Chuyện gì xảy ra cũng chỉ có một mình tôi gánh.
Cuối cùng lại đổi lấy một câu nhẹ hều của mẹ: “Ở nước ngoài kiếm tiền dễ mà, với lại tiền đấy là để dành cho em trai con.”
Tôi lạnh lùng gửi một tin nhắn thoại vào nhóm:
“Đây là số tiền tôi liều mạng kiếm được, tôi sẽ không cho bất cứ ai.”
2
Mẹ tôi sinh tôi năm 27 tuổi.
Sinh em trai tôi khi bà đã 45 tuổi.
Bố tôi còn lớn hơn mẹ 5 tuổi nữa.
Lúc đó tôi đang học đại học. Sau một học kỳ trở về, mẹ tôi đã m/ang th/ai được bảy tháng.
Lẽ ra bà vẫn đang đi làm, nhưng lúc đó lại ngồi trên ghế sofa, đan áo len cho em bé.
Gương mặt hơi phù vì ma/ng th/ai, nhưng nụ cười thì rạng rỡ chưa từng thấy.
“Mẹ nhờ người xem rồi, lần này là con trai! Cuối cùng cũng có thể nở mày nở mặt với bà nội và thím hai con rồi!”
“Hồi xưa mẹ với thím hai cùng ma/ng th/ai. Bà ấy sinh con trai, mẹ sinh con gái. Bấy nhiêu năm qua, mẹ luôn bị lép vế trước mặt bà nội con! Lần này mẹ mang thai, bà nội con liền đưa ngay chiếc vòng vàng của bà cho mẹ đấy!”
Mẹ cười sảng khoái, như thể bao ấm ức mấy chục năm qua đều được rửa sạch chỉ nhờ một đứa con trai.
“Con không nhìn thấy ánh mắt của thím hai khi mẹ nhận vòng vàng từ tay bà nội đâu… nghĩ lại mẹ vẫn muốn cười!”
3
Tôi lại chẳng cười nổi.
Hai mươi năm làm con một, tôi biết bố mẹ thương tôi.
Mẹ chưa từng nói trước mặt tôi rằng bà tiếc vì không sinh được con trai, cũng chưa bao giờ trách tôi vì là con gái.
Thỉnh thoảng bà nội thiên vị, để dành đồ ngon cho em họ tôi, mẹ còn vì tôi mà cãi nhau với bà nội.
Thì ra suốt chừng ấy năm, mẹ vẫn luôn mặc cảm… vì tôi không phải là con trai.
Tôi cố phớt lờ cảm giác khó chịu trong lòng, cố hỏi một câu:
“Mẹ, chuyện lớn thế này, sao mẹ không nói với con sớm hơn?”
Mặt mẹ sượng lại, có chút lúng túng:
“Con còn đang đi học, nói cho con biết cũng chẳng giúp được gì! Chuyện của người lớn, không cần con lo. Con cứ học hành cho tốt là được.”
Tôi thấy buồn buồn:
“Nhưng con cũng là một thành viên trong nhà mà. Có thêm người mới, con cũng nên được biết chứ?”
Mẹ đặt chùm nho xuống, ánh mắt có phần dò xét:
“Mẹ từng có một đồng nghiệp cũng sinh con thứ hai, nhưng con gái bà ấy lấy cái ch//ết ra ép bà ấy ph//á th/ai. Mẹ biết con là đứa có tâm, chắc chắn sẽ không như vậy… đúng không?”
Tôi hỏi lại:
“Nếu mẹ biết con không làm vậy, thì tại sao vẫn không nói gì với con?”
Mẹ cười gượng, không trả lời.
4
Đêm hôm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Lý trí mách bảo tôi: bố mẹ có quyền quyết định sinh hay không, đó không phải chuyện tôi có thể can thiệp.
Nhưng cảm xúc trong lòng tôi lại gào thét: tại sao họ lại không hỏi tôi một tiếng?
Dù chỉ là một câu dò ý.
Ý kiến của tôi… thật sự không đáng để quan tâm sao?
Tôi mở điện thoại, viết một bài đăng chia sẻ mọi chuyện mình đã trải qua, cả những suy nghĩ rối bời trong lòng.
Bài viết thu hút rất nhiều phản hồi, chia thành ba kiểu:
Kiểu thứ nhất: nói tôi đang câu view để bán hàng.
Kiểu thứ hai: mắng tôi không ra gì.
“Cha mẹ nuôi nấng bao năm, giờ còn định tước quyền sinh con của họ à? Biết vậy hồi xưa đẻ cục thịt nướng còn hơn!”
Kiểu thứ ba: khuyên tôi tuyệt đối đừng đồng ý cho mẹ sinh đứa bé.
“Mẹ cô đã 45 tuổi, đến khi em cô học đại học, mẹ cô đã gần 70, bố cô cũng 75 rồi. Nếu kinh tế gia đình không tốt, em cô học hành, cưới vợ, nuôi con… sớm muộn gì cũng thành trách nhiệm của cô.”
5
Đọc đến dòng bình luận đó, đầu óc tôi lập tức tỉnh táo.
Bố mẹ tôi xưa nay chẳng có chí tiến thủ, nửa đời người chỉ làm công nhân ở xưởng gần nhà.
Người ta hỏi sao không ra ngoài làm ăn lớn, họ chỉ cười:
“Chúng tôi sinh con ngân hàng thương mại rồi, không phải lo gì cả.”
“Chứ mà sinh con ngân hàng xây dựng, thì phải làm việc cật lực mới lo được.”
Lúc nhỏ tôi chẳng hiểu, cứ nghĩ là họ đang đùa.
Sau khi lên đại học, tôi mới hiểu rõ ý nghĩa câu nói đó:
Vì tôi là con gái, nên họ không cần mua nhà, không cần mua xe.
Bởi vì là con gái, nên không cần vì tôi mà sống ch//ết gồng gánh.
Bởi vì là con gái, nên sớm muộn gì cũng phải lấy chồng.
Bởi vì là con gái, nên thế nào cũng sẽ có nhà chồng để nương nhờ.
Vì vậy, họ tự nhiên sống một cuộc đời “nằm ngửa hưởng thụ”.
Gia đình tôi căn bản chẳng có mấy đồng tiết kiệm.
Chưa kể khi sinh em trai, chính sách sinh con thứ hai vẫn chưa được nới lỏng,
Họ còn phải đóng phạt 20.000 tệ vì sinh ngoài kế hoạch.
6
Tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn với mẹ.