10
Tôi mất một tuần để bàn giao công việc.
Trong thời gian đó, tôi nhiều lần gọi video về nhà, muốn nhìn thấy bố.
Nhưng mẹ luôn nói trong bệnh viện không tiện gọi video.
May mà ca ph//ẫu thu//ật được lên lịch sau ba ngày nữa.
Khi ấy tôi chắc chắn đã về đến nhà, có thể phụ giúp được đôi chút.
Để tiết kiệm chi phí, tôi không chọn bay thẳng,
mà chuyển máy bay hai lần, rồi lại chuyển sang tàu cao tốc.
Cuối cùng, sáng ngày bố lên bàn m//ổ, tôi cũng về tới nhà.
11
Tôi kéo hai vali nặng trịch, khó nhọc lắm mới lên đến tầng 5.
Thì phát hiện cửa nhà đã đổi sang khóa mã.
Mà tôi thì chẳng hề biết mật khẩu mới.
Đang định gọi cho mẹ, thì vừa khéo gặp cô Lưu ở đối diện đi chợ về.
Cô vừa ném túi rau xuống đất, vừa nắm tay tôi đầy vui mừng:
“Trời đất ơi! Yên Yên về rồi này!”
Cô Lưu là đồng nghiệp kiêm bạn thân của mẹ tôi, nói là người nhìn tôi lớn lên cũng không sai.
Giọng cô Lưu nghẹn ngào:
“Cái con nhóc này, mấy năm rồi chẳng thấy mặt! Cô nhớ con muốn ch//ết!”
Cô liếc sang cánh cửa đóng chặt nhà tôi rồi nói:
“Không có ai ở nhà à? Hôm qua cô nghe mẹ con bảo hôm nay đi Kim Sa Loan xem nhà, chắc giờ đang ở phòng bán hàng đó!”
“À đúng rồi, lần này con về cũng để mua nhà hả?”
12
Mua nhà?
Tại sao lại là mua nhà?
Hôm nay chẳng phải là ngày bố tôi ph/ẫu thu/ật sao?
Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh:
“Cô ơi, dạo này bố mẹ con sức khỏe thế nào? Mỗi lần gọi video, họ toàn nói chuyện tốt đẹp, làm con cũng lo lắm.”
Cô Lưu vỗ vai tôi, cười tươi:
“Cả hai người đều khỏe, nhất là bố con, ngày nào cũng nhảy múa với các cô trong khu!”
Một tiếng “ong” vang lên trong đầu tôi, tim bốc cháy vì phẫn nộ.
Tôi phải dồn hết sức mới kiềm chế không thất thố.
“Cô ơi, mẹ con có nói con đến Kim Sa Loan tìm bà, mà con mới về, thành phố thay đổi nhiều quá, con chẳng nhận ra nổi…”
“Ôi dào, con cứ bảo tài xế chở đến Kim Sa Loan là họ biết ngay. Ở cái thành phố nhỏ này, đó là khu căn hộ sang nhất rồi.”
Tôi gửi hành lý lại nhà cô Lưu, lập tức bắt taxi đến Kim Sa Loan.
Tài xế chạy nhanh, chỉ 15 phút đã tới.
Nhưng với tôi, đó là 15 phút dài nhất đời.
Tôi gần như lao vào phòng bán hàng.
Ngay lúc đó…
Cô nhân viên bán nhà đang quay lưng lại, chuẩn bị đưa máy quẹt thẻ cho mẹ tôi.
Bố và em trai tôi ngồi bên cạnh, cười vui vẻ.
Có thể vì tiếng bước chân tôi quá rõ.
Cũng có thể vì máu mủ ruột thịt.
Mẹ ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi ngay.
Không có ngạc nhiên.
Không có chột dạ.
Bà lạnh lùng giật lấy máy POS từ tay nhân viên, nhanh chóng nhập mật khẩu.
13
Tôi đờ đẫn bước về phía họ.
Bố tôi cũng nhìn thấy tôi, lập tức cứng đờ cả người.
Ngồi như tượng, đôi mắt trân trân nhìn tôi.
Mẹ tôi thì dán chặt mắt vào máy POS, không thèm liếc tôi một cái.
Chỉ có em trai là vui vẻ đứng lên:
“Chị ơi, sao chị về bất ngờ vậy?”
Nhưng ngay sau đó, nó như sực nhớ ra gì đó, liền cúi đầu tránh ánh mắt tôi.
Mẹ liếc nó một cái, kéo mạnh tay nó ngồi xuống.
Thì ra… em trai cũng biết chuyện này từ đầu.
Phải thôi, mẹ tôi đã gửi mấy tờ giấy khám bệnh lên nhóm chat bốn người của nhà tôi.
Em trai làm sao mà không biết?
Cũng chính vì gửi trong nhóm, nên tôi mới tin chắc là thật.
Tôi nào ngờ được, ba người thân thiết nhất lại cùng nhau lừa gạt tôi!