Trời bắt đầu lạnh.Ta gắng dành dụm bạc mua cho hắn một lò sưởi tay, sưởi ấm khi đọc sách canh khuya.
Hắn dùng được vài hôm thì vứt sang một bên, chẳng thèm nhìn lại.
Ngân Tư cô nương đến, tặng hắn một túi thơm có hương hoa đào, còn thêu mấy hàng thơ nho nhỏ ở mép túi.Hắn như sợ ai đụng phải, đeo bên hông, ngày nào cũng xịt thêm hương cho túi được thơm.
Có lần Ngân Tư đến, vừa vặn cầm theo lò sưởi tay ta từng tặng cho Trác Tư Niên.Bảo là tiện tay Trác công tử đưa nàng dùng.
Ta nhìn cái lò đó trong tay nàng, bỗng thấy lạnh đến tận trong xương.
Từ đó… ta ít muốn về nhà hơn.
Nhà từng là nơi ta mong ngóng quay về nhất.Giờ lại thành nơi ta về là phải né mặt, nhường người, lùi bước.
Ngân Tư gần như ngày nào cũng ghé.Ta tránh không nổi, chỉ đành làm cho mình thật bận — bận đến tận khuya mới bước qua cửa.
Chỉ mong khi về, họ đã rời đi rồi.
Họ ngồi dưới mái hiên giữa mùa đông, ngắm tuyết, uống trà, thơ thẩn luận thi như cặp vợ chồng nhã nhặn nơi thư trai.Còn ta… về đến nhà chỉ thấy bóng tối đầy căn, giá lạnh đến mức tiếng bước chân mình cũng trở nên thừa thãi.
Cơm tối ta nấu vẫn đặt nguyên trên bàn.Không ai đụng đũa, không một hơi ấm người.
Từ đó, ta tập thói quen ăn một bát mì nơi đầu trấn trước khi về nhà.Vừa no bụng, vừa đỡ thấy lòng trống trải.
Nhà ông nội A Nguyệt bị sập.Ta không nghĩ ngợi, liền lấy hết tiền bạc trong nhà ra mời người đến xây lại cho ông.
Trác Tư Niên cau mày nhìn ta tất bật khắp nơi, giọng đầy bất mãn:“Ngươi làm sao thế? Lúc nào cũng thích xen vào chuyện người khác. Tưởng mình là Thánh nữ à?”
Ta không phải Thánh nữ.Chỉ là… từ nhỏ, ta được ông cho cơm, được A Nguyệt khoác áo, được người làng nhường phần cháo.Lòng tốt của họ, ta ghi khắc trong tim.
Thế mà chưa kịp nói hết câu, hắn lại cắt ngang:“Tùy ngươi. Nhưng đừng quên — ta còn chờ ngươi mua đề thi.”
Mua đề, mua đề…
Đêm đến, ta lại mơ.Trong mộng, từng xấp đề thi đuổi theo ta, réo gọi đòi tiền như oan hồn không siêu thoát.
Trác Tư Niên ghét ta tiêu tiền cho người ngoài, nói ta giả nhân giả nghĩa.
Nhưng khi ta dốc hết bạc cho hắn, hắn lại bịt mũi, cau mày nói ta một thân mùi tiền.
Vậy rốt cuộc tiền là tốt hay xấu?Nếu không có tiền, sao hắn cưới ta?Nếu không có tiền, sao hắn mua được bao nhiêu đề thi quý giá năm xưa?
Ta từng ao ước — có một ngày, hắn sẽ thôi nhíu mày, không nhắc đến đề thi, không dằn vặt vì chữ nghĩa.Chúng ta có thể ngồi dưới mái hiên như hôm nay, chỉ nói chuyện về món ăn, trời lạnh, hay ngày mai ăn gì.
Nhưng không bao giờ có ngày đó.
Ta ghét cảm giác phải van nài người ta cho mình xem đề cũ.
Phu tử sợ ta đem đi bán, mỗi lần chỉ cho nhìn chốc lát rồi cất ngay.Ta phải trả tiền, trả rất nhiều.
Sau đó chạy như bay về nhà, cắn răng ghi nhớ từng câu từng chữ.
Rồi khi tay đã mỏi, mắt đã nhòe, ta mới dám ngồi xuống lặng lẽ viết lại, từng nét một, để đưa cho Trác Tư Niên.
Mỗi đêm chìm vào giấc ngủ, ta đều bị đề thi đuổi theo, bị thầy phu tử trong mộng lạnh lùng chất vấn:
“Thế nào là đạo lý thiên hạ? Thế nào là đạo sống của bách tính?”
Ta không biết.
Ta chỉ biết — đời sống rất khó.Mà sống cho tốt, đã là đạo lớn nhất với ta rồi.
Đông đến, tuyết rơi dày đặc.Bàn chân ta dẫm phải băng, giày ngấm nước lạnh buốt tới tận tim gan.Lúc ta khom lưng lội tuyết, ngẩng đầu lên… Trác Tư Niên đã đi xa không thấy bóng.
Chỉ còn lại ánh trăng lay lắt đổ xuống mặt tuyết,Chỉ còn ta — và cái bóng gầy gò của chính mình, lặng lẽ sưởi ấm nhau giữa giá lạnh vô biên.
Có lẽ… ta nên buông.
Từng là một người sống một mình, cô đơn thì có.Nhưng không bao giờ thấy mình nhỏ bé như bây giờ.
Trước kia một mình, chỉ cần no bụng, có mái che, đã thấy an lòng.
Còn hiện tại — có người bên cạnh, lại phải dè dặt từng lời, từng bước.Mỗi một đồng tiền tiêu ra cũng bị soi xét.Mỗi lần mở lời đều phải tự hỏi: nói vậy… hắn có chê không? có giận không? có thấy ta quá thô tục không?
Gió sương, mưa tuyết, năm dài tháng rộng…Ta từng nghĩ, chỉ cần ngoài kia khổ mấy cũng được, vì về nhà sẽ có người đợi.
Nhưng dạo này… ta không còn thấy về nhà là chuyện đáng mong nữa.
Ta đợi.Đợi rất lâu.Chờ hắn quay đầu, nói một câu: “A Quân, ta sai rồi.”Hoặc đơn giản chỉ cần hỏi: “Nàng ăn chưa?”
Nhưng không có.Ta đợi mãi, hắn vẫn không đến.
Vậy thì thôi.
Không chờ nữa.Không cần nữa.Ta không muốn nữa.