1.
Bà mụ bên cạnh Vương thị thật sự quá thô lỗ. Khi nhét ta vào kiệu hoa, suýt nữa đập trúng trán.May mà ta hơi nghiêng đầu, nếu không lúc này đã sưng thành một cục rồi.
Kiệu hoa của phủ Đoan vương bốn phía vững vàng xuất phát, ta ngồi khoanh chân trong kiệu, chống cằm suy nghĩ.
Một tháng trước, sư phụ ta đột nhiên mất tích, không để lại một lời nào, chỉ có một túi tiền vấy má/u rơi trước cổng đạo quán.Để tìm lại sư phụ, ta lần theo manh mối mà người để lại, xuống núi tìm kiếm.
Nhưng khi truy đến phủ Đoan vương, manh mối lại đứt đoạn.
Ta nghi ngờ chuyện sư phụ mất tích có liên quan đến phủ Đoan vương.
Nhưng nơi này canh phòng nghiêm ngặt, người ngoài căn bản không thể lẻn vào.Đặc biệt, từ ba tháng trước khi thế tử phủ Đoan vương bị kẻ xấu hãm hại, dẫn đến hôn mê bất tỉnh, phủ Đoan vương như thể ruồi bay qua cũng bị chém làm tám khúc.
Không biết ai đặt điều mà Đoan vương phi lại tin rằng, chỉ cần cưới một cô nương họ “Biệt,” sinh vào năm âm, tháng âm, ngày âm cho thế tử, thì có thể giúp hắn tỉnh lại.
Đoan vương phi có lẽ vì quá lo lắng nên không từ mọi cách, thực sự tìm một mối hôn sự cho thế tử.Trong cả thành Trường An, chỉ có một nhà có nữ nhi họ “Biệt” vừa tuổi, lại sinh đúng vào năm tháng ngày âm.Trùng hợp thay, cô nương ấy lại là kế tỷ của ta — Biệt Quan Quan.
Phụ thân ta chỉ là một viên quan nhỏ, có thể kết thân với vương phủ quả là tổ tiên phù hộ, mồ mả tổ tiên bốc khói xanh.Nhưng khi nghe nói đối tượng kết hôn là một người đang hôn mê bất tỉnh, ngay cả thái y cũng bó tay, Biệt Quan Quan lập tức lấy cái chế/t ra uy hiếp, sống chế/t không chịu gả.
Thế là họ chuyển sự chú ý sang ta.Ta vẫn còn nhớ rõ ngày ấy, khi ngồi trên mái nhà, ta nghe rõ ràng từng lời bọn họ bàn tính.Ngày hôm sau, ta nhận được bức thư gia đình đầu tiên sau mười năm từ phụ thân.
Từng câu từng chữ chân thành, khiến người ta cảm động.
Nếu không phải ta tận tai nghe thấy kế hoạch của họ, suýt nữa đã tin rằng phụ thân rất nhớ thương ta.
2.
Ta thu lại lá thư, nấn ná thêm vài ngày trong khách điếm rồi mới quay về nhà họ Biệt.Ta giả vờ không hay biết, tận hưởng việc cả nhà họ thay phiên nhau diễn màn quan tâm hỏi han, cha từ con hiếu.
Cho đến ngày hôm nay, khi phủ Đoan vương đến đón dâu, ta ung dung uống chén trà mà họ chuẩn bị cho ta.Giả vờ ngất xỉu, bị mặc vào hỉ phục, nhét vào kiệu hoa.
Ta cần một thân phận thích hợp để vào được phủ Đoan vương.Cơ hội này đến rất đúng lúc.
Còn về chuyện hôn nhân, ta tạm thời chưa nghĩ nhiều.
Vì thế tử vẫn hôn mê, tất cả nghi lễ được giản lược, ngay cả bái đường cũng chỉ mình ta thực hiện.
Thị nữ dìu ta về tân phòng, rất nhanh sau đó đều lui ra ngoài. Ta chờ một hồi, không thấy ai đến, đành tự mình đẩy quạt ra.
Trên giường có một người nằm, vận hỉ bào đỏ thẫm, dung mạo tuấn mỹ, khi ngủ vẻ mặt bình thản, tựa như bước ra từ bức tranh.Đây chính là thế tử phủ Đoan vương, Họa Nam Thần sao?
Ta quan sát hắn rất lâu, xem tướng mạo, quả là mệnh quý nhân phú quý cả đời, trời định hưởng phúc. Không biết đã đắc tội với ai mà thành ra thế này.Nghe nói nếu không phải vì hôn mê, Họa Nam Thần vốn có cơ hội được thăng làm thống lĩnh cấm quân.Đáng tiếc, số phận trêu ngươi.
Chiếc hỉ phục được may theo kích thước của Biệt Quan Quan, mặc lên người ta thì phần trước bó sát.Ta tiện tay tháo đai lưng, vừa định cởi áo, ánh mắt không tự chủ mà nhìn lên xà nhà.
Thiếu niên trong hỉ phục đỏ rực ngồi vắt vẻo trên xà ngang, thả chân xuống, ánh mắt đang nhìn chằm chằm về phía này.
Một thiếu niên ngông nghênh, tự tại nhưng đôi mày lại vương chút sát khí.
Ta đứng chế/t trân tại chỗ, ngơ ngác đối diện ánh mắt của hắn.
Người thiếu niên này sao lại giống hệt vị tân lang đang nằm trên giường kia đến vậy?
Thiếu niên phát hiện ánh mắt của ta, thân hình hắn khẽ động, từ xà nhà nhẹ nhàng lướt xuống.Đúng vậy, chân không chạm đất, lơ lửng như cơn gió thoảng.
3.
"Ngươi nhìn thấy ta." Thiếu niên cất giọng chắc chắn.
Ta vội vã dời mắt, lắc đầu lia lịa như chú chó con: "Không thấy, không thấy."