01.
Ta trùng sinh vào năm bảy tuổi. Khi ấy, Thái tử Sở Hành vừa gặp nạn, may mắn được một cô nương câm cứu giúp.
Sau khi hồi phục, hắn lén đưa nàng về kinh, giấu kín trong Đông Cung.
Tâm ý tương thông, bọn họ hẹn ước rằng chỉ cần vượt qua mọi trở ngại, ắt sẽ danh chính ngôn thuận mà thành thân.
Mà ta chính là chướng ngại lớn nhất cần phải loại bỏ.
Kiếp trước, bởi sự si mê điên cuồng của ta, hắn buộc phải cưới ta làm thê.
Thanh mai trúc mã, kết tóc phu thê.
Nhưng việc đầu tiên hắn làm sau khi đăng cơ chính là diệt toàn tộc ta.
Phụ thân trung quân ái quốc, cuối cùng lại vì ta mà mang tội tham ô, đến chế/t vẫn chịu tiếng xấu muôn đời.
Kiếp này, ta nhất định phải ngăn cản tất thảy bi kịch ấy.
02.
Buổi yến tiệc mừng sinh thần của ta được tổ chức vô cùng náo nhiệt.
Dù sao thì, phụ thân ta chính là đương triều Thừa tướng, từng là bạn đọc sách của Thánh thượng.
Mẫu thân lại xuất thân từ thế gia danh môn, cao quý đoan trang.
Thân phận ta, so với những công chúa không được sủng ái, càng thêm tôn quý.
Mọi người đều mong ngóng hôn sự của ta, ngay cả Thánh thượng cũng không ngoại lệ.
Ngài uống vài chén rượu, nửa đùa nửa thật mà hỏi:
"Có nguyện ý gả cho Chiêu vương chăng?"
Chiêu vương Sở Ly là hoàng tử của tiên hoàng hậu, lúc nhỏ một trận bạo bệnh khiến đôi chân mất đi cảm giác, trở thành kẻ tàn phế.
Chính bởi vì hắn không thể tranh giành vị thế, Sở Hành mới có thể giành chiến thắng trong trận chiến đoạt đích.
Nếu như Sở Ly khỏe mạnh, Sở Hành tuyệt đối không có lấy nửa phần cơ hội trở thành thái tử.
Kiếp trước, ta đã cự tuyệt Thánh thượng.
Ngài biết ta si mê Sở Hành, cũng không trách tội, chỉ thở dài một tiếng thật nặng nề.
Sau này ta mới hay, người đề xuất hôn sự này với Thánh thượng, chính là Sở Hành.
Hắn thà mất đi trợ lực là Thừa tướng, cũng phải quang minh chính đại cưới nữ tử câm kia làm chính thê.
Thánh thượng thở dài, than tiếc cho một kẻ si mê sai người, trao lầm chân tình như ta.
Lần này, ta không muốn giẫm lên vết xe đổ nữa.
Ta nhìn về phía Sở Hành, khóe môi hắn mang ý cười, đôi mắt đào hoa sắc sảo cong lên, chăm chú nhìn nữ tử câm đang rót rượu cho hắn.
Nàng bị hắn nhìn đến đỏ bừng mặt, lặng lẽ nắm lấy vạt áo hắn.
Thánh thượng bắt gặp ánh mắt ta, còn chưa kịp thở dài đã bị hành động tiếp theo của ta làm cho sững sờ.
Ta quỳ xuống.
"Thần nữ, nguyện ý gả cho Chiêu vương."
Tất cả đều sững sờ.
Kể cả Sở Hành, kẻ vốn dĩ cho rằng mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Sắc mặt hắn tái mét, không biết đang giận dữ vì điều gì.
Thánh thượng trầm giọng: "Doanh Doanh, ngươi có biết mình đang nói gì không? Trẫm nói là gả cho Chiêu vương."
Cổ họng ta nghèn nghẹn.
Thánh thượng thực sự rất thương ta.
Rõ ràng ngài cũng mong ta gả cho Chiêu vương, nhưng vẫn hy vọng ta suy nghĩ thấu đáo trước khi quyết định.
Phụ mẫu ta ngồi không yên, hận không thể lập tức quỳ xuống xin thứ tội thay ta.
Bởi lẽ ai cũng biết, ta đã từng si mê Sở Hành đến nhường nào.
Ta thành kính dập đầu tạ ân.
"Thần nữ, cam tâm tình nguyện."
03.
"Hảo một câu 'cam tâm tình nguyện'!"
Thánh thượng sắc mặt khó lường, cuối cùng đặt chén rượu xuống, đứng dậy bước đến trước mặt ta.
"Doanh Doanh, trẫm hứa với ngươi, Chiêu vương đời này chỉ có duy nhất một chính phi là ngươi."
Quân vô hí ngôn.
Lời này của Thánh thượng đã chặn đứng toàn bộ đường lui của Chiêu vương, triệt để dập tắt khả năng nạp thiếp của hắn.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Chiêu vương, mang theo vài phần thương hại.
Ta cũng thuận theo dòng suy nghĩ ấy, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát vị hôn phu tương lai của mình.
Hắn ngồi trên xe lăn, làn da trắng bệch không chút sắc máu, đôi vai khẽ co lại, vẻ mặt vô tội, "Phụ hoàng, nhi thần nào có khả năng nạp thiếp đâu!"
Chuyện như vậy, đổi lại là nam nhân khác e rằng khó lòng mở miệng.
Chiêu vương lại có thể nói ra một cách thản nhiên, khiến ta không khỏi nhìn hắn bằng con mắt khác.
Yến tiệc tiếp tục, ta bị mọi người thúc giục, đành phải ngồi xuống bên cạnh Chiêu vương.
Hắn rót cho ta một chén sữa ấm, giọng điệu dịu dàng: "Xin lỗi, khiến nàng chịu ấm ức rồi."
Vị sữa ngọt đậm, nhưng lại ngoài ý muốn hợp với khẩu vị của ta.
Ta ném về phía Sở Hành một nụ cười trêu chọc: "Không sao, chí ít còn tốt hơn gả cho thái tử."
Nữ tử câm đứng sau lưng Sở Hành, đôi mắt lạnh lẽo oán hận nhìn chằm chằm ta.
Kiếp trước, nàng ta cũng như vậy.
Trước mặt Sở Hành thì yếu đuối mong manh, trước mặt ta lại độc ác nham hiểm.
Ta vĩnh viễn không thể quên được cảnh nàng tự tay bóp chết đứa trẻ sơ sinh trong tã lót, sau đó lại giả vờ tuyệt vọng, muốn tìm đến cái chết.
Để dỗ dành nàng, Sở Hành đích thân sai người chọc đứt gân chân ta, dung túng cung nhân cướp đi chiếc chăn cuối cùng của ta giữa trời giá rét.
Trước khi bị đông cứng đến chết, ta đã nghĩ điều gì?
Nếu có thể làm lại một lần nữa, ta nhất định phải kéo đôi cẩu nam nữ đó cùng xuống địa ngục!
04.
Ta uống nhiều hơn vài chén, bước chân loạng choạng trở về viện.
Trong sân tĩnh lặng, không thấy bóng dáng bất kỳ nha hoàn nào.
Ta chỉ đành tự mình cầm nến, châm lửa.
Ánh sáng hắt lên, phản chiếu hàng chân mày sắc nét của Sở Hành.
Hắn ngồi trên trường kỷ, khoác một chiếc áo choàng xám, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên dây đàn.
Sở Hành tinh thông âm luật.
Chiếc cổ cầm này, vốn là ta dày công tìm kiếm, muốn dâng tặng hắn làm lễ vật.
"Doanh Doanh, lại đây."
Ngón tay hắn khẽ động, tấu lên một chuỗi âm thanh du dương.
Ta đứng yên, không nhúc nhích.
"Điện hạ, người nên trở về Đông Cung thì hơn."
"Vì sao lại đồng ý?"
Hắn buông đàn, tiến lại gần ta, như trước kia từng làm, ngón tay nâng cằm ta lên—
Tựa như đang đùa giỡn mèo chó.
"Vì sao lại đồng ý gả cho Chiêu vương? Là vì chuyện của Nhược nhi nên giận dỗi sao?"
Ta thực sự có chút choáng váng.
Kiếp trước vừa tỉnh mộng, lại phải đối diện với hắn ở khoảng cách gần như vậy, cố gắng giữ được vẻ bình tĩnh vốn đã hao tổn quá nhiều sức lực.
Khoảnh khắc đầu ngón tay hắn vươn tới, ta gần như theo bản năng muốn cắn đứt.
Ta gắng sức đè nén cảm xúc, né tránh sự đụng chạm của hắn.
Cửa sổ chưa đóng, gió đêm ùa vào lùa qua da thịt ta, lạnh đến mức khiến ta nhớ lại khoảng thời gian hấp hối trong lãnh cung.
Ta siết chặt nắm tay, dùng cơn đau do móng tay bấu vào da thịt để kiềm chế nỗi hận thù trào dâng trong lồng ngực.