Tôi bước lại gần, định nắm lấy tay bà.
Bà đột nhiên giơ tay, tát mạnh xuống một cái: "Đồ tiện nhân!"
Tôi vẫn nhớ đó là đầu hè.
Thời tiết Paris vẫn còn mát mẻ, nhưng Giang Thành đã oi bức, dính dớp.
Tôi chưa kịp thay quần áo, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.
Cái tát đó khiến cả phòng bệnh im lặng trong giây lát.
Mẹ tôi vẫn muốn tát nữa.
"Đồ đê tiện! Vô liêm sỉ! Buông ra! Đừng cản tao!"
Bác sĩ tiêm cho bà một mũi thuốc an thần mới yên xuống.
Tôi ngơ ngác một lúc lâu, mới xác định được người trước mặt đúng là mẹ tôi.
Nhưng mẹ tôi không nhận ra tôi nữa.
Tôi đẩy cửa phòng vệ sinh, nhìn thấy khuôn mặt mình trong tấm gương đầy vết nứt.
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân men theo mồ hôi sau lưng bò lên, xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Năm năm thôi mà.
Đây là tôi sao?
Tóc uốn xinh đẹp, trang điểm tinh xảo.
Váy vóc đắt tiền, một cái túi xách bằng mấy năm lương của người bình thường.
Trong ký ức, có một người cũng như vậy.
Người tình mà bố tôi bao nuôi.
Tôi hoảng hốt lùi lại, giày cao gót giẫm lên mu bàn chân, tôi ngã xuống, điện thoại rơi trên đất.
Hứa Tân Nam gọi đến, tôi run rẩy cúp máy.
Tôi nghĩ tôi cần bình tĩnh.
Bình tĩnh một chút có lẽ sẽ ổn.
Tôi ngồi trong góc phòng vệ sinh, lờ đi tin nhắn Hứa Tân Nam gửi đến, nghịch điện thoại liên tục.
Cố gắng tìm lối thoát cho cảm xúc.
Lại phát hiện ra bạn bè hai năm nay ít nhiều đều liên quan đến Hứa Tân Nam.
Tôi vô định nhấn vào hòm thư, một email đập vào mắt.
Từ giáo sư hướng dẫn của tôi.
Giọng điệu vô cùng nghiêm khắc:
"Cô Tạ Tiểu Mãn, tôi nghiêm túc nhắc nhở cô lần cuối, nếu trước thứ Tư tuần sau, tôi không nhận được bản luận văn đã sửa của cô, luận văn lần này của cô sẽ bị đánh giá là không đạt. Xin hãy nghiêm túc xem xét."
Đầu óc tôi ong lên.
Ba tháng trước tôi đã nộp luận văn tốt nghiệp.
Tôi biết rõ không thể nào qua ngay lần đầu, nhưng sự xuất hiện của mẹ Hứa đã hoàn toàn làm đảo lộn tâm trí tôi.
Tôi kéo xuống xem hòm thư.
Bên trong chật ních, toàn là email thành viên của các thương hiệu xa xỉ.
Xen kẽ vài email trả lời của giáo sư, bị tôi lờ đi mất.
Tôi lật lại bảng điểm mấy năm nay.
Hai năm đầu vẫn là xuất sắc, sau đó là giỏi, rồi trung bình.
Năm nay, miễn cưỡng đạt.
Tôi như bị cái tát đó đánh thức.
Mấy năm nay, rốt cuộc tôi đã làm gì?
Tôi đi học tiếng Đức, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ý, đi học cưỡi ngựa, học trượt tuyết.
Vậy những thứ tôi vốn dĩ nên học đâu?
Lý tưởng theo đuổi của tôi trước đây đâu?
Vừa nãy thấy bộ dạng điên cuồng của mẹ, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là lo lắng cho bệnh tình của bà.
Vậy mà lại là xong rồi, bà mà như thế này, nhà họ Hứa càng không thể chấp nhận mình.
Tôi thấy thật buồn cười, nước mắt lại không kiểm soát được mà rơi xuống.
Tôi còn trẻ.
Mới 22 tuổi thôi.
Mà đã không còn "cái tôi" nữa rồi.
Tôi bình tĩnh đề nghị chia tay với Hứa Tân Nam.
Hứa Tân Nam bay về Pháp ngay trong đêm, đối chất với tôi.
Cuối cùng kết thúc không mấy vui vẻ.
Anh vốn là vị thiếu gia kiêu ngạo, bất kham, lần đầu tiên yêu, lại bị người ta đá.
Anh hỏi tôi rất nhiều câu "Tại sao" giữa căn phòng bừa bộn.
"Anh đối xử với em không đủ tốt sao?"
"Em không muốn đến Mỹ à?"
"Em gặp được người tốt hơn rồi?"
"Hay vốn dĩ em chỉ là... vui đùa qua đường?"
Không phải.
Đều không phải.
Tôi không biết phải giải thích với anh thế nào về tâm lý phức tạp của mình và "cái tôi" mà tôi khó khăn lắm mới tìm lại được.
Chỉ nói:
"Em vốn dĩ chỉ muốn tìm một người có thể cùng em làm thêm, ăn cơm, và phơi nắng."
Hứa Tân Nam sững sờ ngay lập tức.
Đôi mắt màu trà nhạt nhìn tôi trân trối.
Nhưng cũng không thể nói thêm lời nào.
Chỉ đá văng chiếc bàn trà nhỏ trong vườn:
"Tạ Tiểu Mãn, em đừng hối hận!"
Tôi im lặng.
Kéo vali, không hề quay đầu lại.
Rốt cuộc tôi vẫn không nhấn vào avatar hoa dành dành đó.
Thoát WeChat.
Vén rèm cửa nhìn ra.
Đây là đêm thứ mười lăm Hứa Tân Nam đứng đợi dưới lầu.