Trên phà có đồ ăn nhẹ, anh ngồi xuống và bắt đầu cắn hạt dưa cho tôi.
Tôi nhìn ra mặt sông, giả vờ như không thấy.
Hứa Tân Nam đột nhiên hỏi nhỏ: "Cậu ta đối xử tốt với em không?"
Mi mắt tôi đột nhiên hơi cay.
Mặt sông mờ sương.
Tôi biết ngay mà.
Năm đó chia tay không mấy vui vẻ, không ngồi lại từ biệt đàng hoàng.
Đã năm năm trôi qua rồi.
Không nên ngồi cùng nhau nữa.
"Cùng nhau làm thêm." Hứa Tân Nam cười, "Có cùng em ăn cơm, cùng em phơi nắng không?"
Thật ra là không.
Tôi và Thẩm Thời phần lớn là trao đổi công việc.
Thời gian rảnh rỗi đi ăn riêng còn ít, huống chi là cùng nhau phơi nắng.
"Mặt trời lặn rồi!" Tôi đứng dậy, "Chúng ta ra ngoài xem đi."
Ngồi phà xong, lại đi dạo ven sông, giới thiệu các điểm tham quan dọc đường.
Thời gian trôi rất nhanh.
"Còn trường học của em nữa?"
Hứa Tân Nam ra yêu cầu, "Em từng nói sẽ đưa anh đi xem trường cũ của em."
"Giờ này nhiều sinh viên, sẽ ồn lắm, có đi không?"
"Đi."
Tôi lại đưa anh đến ngôi trường tôi đã học 9 năm.
"Mì bò ở cổng nhà em, anh chưa được ăn."
Anh vậy mà vẫn còn nhớ.
Tôi đưa anh đến đó.
"Cảnh đêm trên sông Dương Tử, anh vẫn chưa xem."
"Anh Hứa, đã gần 8 giờ rồi."
"Em nhất định phải gọi anh như vậy sao?"
Hứa Tân Nam lạnh lùng.
Ánh mắt dừng trên mặt tôi, sắc bén.
Tôi cắn răng, quay mặt đi.
Hứa Tân Nam cụp mắt, im lặng một lúc.
Lúc mở miệng lần nữa, giọng có chút khàn: "Đi thôi."
Anh đặt đũa xuống.
Tôi đi theo.
"Anh tự về khách sạn trước đi, tôi không đi cùng anh nữa." Tôi nói.
"Tiễn anh ra đến lề đường là được chứ?"
Tôi gật đầu.
Quán mì ở trong khu dân cư, muốn ra đường lớn phải đi qua mấy con hẻm nhỏ.
Đêm nay đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.
Có tiếng gió, tiếng lá rơi xào xạc.
Tôi đi trước Hứa Tân Nam hai bước, cúi đầu là có thể thấy cái bóng của anh.
Anh bước theo tôi không rời, ánh mắt không biết đang nhìn đi đâu.
Đến tận ngã rẽ, anh đột nhiên dừng bước, tôi quay đầu lại.
Ánh đèn đường không thể chiếu vào trong ngõ.
Tôi đứng ngoài sáng, anh ở trong tối.
"Đến nơi rồi." Tôi nói.
Anh không nói gì.
Đôi mắt trong bóng tối vẫn phản chiếu ánh trăng, từ từ rơi trên người tôi.
"Anh Hứa." Tôi nhắc anh.
Ánh mắt anh dường như rơi đi nơi khác: "Đến lễ nghi chào tạm biệt cũng không cần nữa sao?"
Tôi sững người, nắm chặt tay.
Thôi, lần cuối cùng rồi.
Tôi bước lùi lại hai bước, nhanh chóng chìm vào trong bóng tối.
Nhón chân lên.
Hứa Tân Nam đồng thời cúi xuống.
Hơi thở quen thuộc ập đến.
Bên trái một cái, bên phải một cái.
Hôn má kiểu Pháp.
Hạ gót chân xuống, hai chữ "Tạm biệt" còn chưa kịp nói ra.
Eo đã bị ai đó siết chặt.
"Tiểu Mãn."
"Tiểu Mãn." Hứa Tân Nam ôm chầm lấy tôi, mặt vùi vào cổ tôi, "Quay về đi, có được không?"
"Tiểu Mãn, em quay về đi. Anh không đi tiệc đính hôn nữa, một phút cũng không đi."
Anh ôm tôi thật chặt, giọng nói khàn đặc:
"Anh hối hận rồi, năm năm trước không nên để em đi như vậy."
"Em quay về đi, sau này em muốn ở đâu cũng được."
"Ở Pháp, ở Mỹ, ở Trung Quốc, đều do em quyết định."
"Lần này vốn dĩ anh về là để tìm em, em đi cùng anh đi."
"Sau đó thì sao?" Tôi nhìn vầng trăng nơi chân trời.
"Sau đó chúng ta vẫn như trước đây..."
"Không thể đâu."
Tôi rất bình tĩnh.
"Tại sao không thể?" Hứa Tân Nam buông tôi ra, "Hai năm đó khiến em vất vả như vậy, là anh không đúng, em không cần phải đuổi theo bước chân của anh, em chỉ cần..."
"Chỉ cần làm chim hoàng yến của anh thôi sao?"
Rất nhiều chuyện, thực ra sau khi từ bệnh viện trở về Paris năm đó.
Trước khi đề nghị chia tay với Hứa Tân Nam, tôi đều đã nghĩ thông suốt rồi.
Sự tích lũy của mấy thế hệ nhà người ta, đâu phải tôi muốn đuổi là đuổi kịp?
Hái sao, vốn dĩ là một trò cười.
Bên cạnh một ngôi sao, vĩnh viễn chỉ có thể là một ngôi sao khác.
"Hứa Tân Nam." Tôi lần đầu tiên hỏi câu này,
"Nếu năm đó em không chia tay anh, vào năm tốt nghiệp, anh có thật sự cưới em không?"
Tay Hứa Tân Nam đang nắm tay tôi siết chặt lại, sắc mặt trắng bệch.
Quả nhiên.
Đến cả Hứa An Ni cũng hiểu rõ, sao anh có thể mơ hồ?
Có lẽ ngay từ khi chúng tôi gặp nhau, anh đã biết rõ, anh không thể cưới tôi.
Anh không thể cưới tôi, nhưng anh có thể dệt mộng cho tôi.
Anh dùng sự dịu dàng của anh, sự thiên vị của anh, sự cưng chiều ồn ào của anh, lời cầu hôn xa xỉ của anh.