“Cậu nhỏ của tôi là Doãn Bách Duật, cô biết chứ?” Đối tượng xem mắt hỏi với vẻ khinh khỉnh.
“Tôi biết.”
“Dù cậu tôi chỉ lớn hơn tôi vài tuổi, nhưng đã là người nắm quyền của công ty gia đình rồi.”
“Giỏi thật.”
“Đúng là rất giỏi, vừa đẹp trai lại nhiều tiền. Tiếc là tính tình quá lạnh nhạt, sắp ba mươi rồi mà bên cạnh vẫn chưa có người phụ nữ nào.”
Vậy sao?
Tôi nhấp một ngụm trà sữa, không nói cho anh ta biết… rằng giấy chứng nhận ly hôn giữa tôi và Doãn Bách Duật, hiện đang nằm yên trong ngăn kéo bàn của tôi.
1
Vào lần thứ hai gặp Lương Hoài Viễn, anh ta vẫn không mấy hài lòng với tôi.
Bạn bè đùa giỡn hỏi: “Tính bao giờ kết hôn đây?”
Lương Hoài Viễn lập tức sa sầm mặt: “Chỉ là xem mắt thôi, đừng nói linh tinh.”
Trong buổi xem mắt, anh ta ngồi ở vị trí cách tôi xa nhất, còn dùng hành động để vạch rõ giới hạn.
Thấy vậy, tôi viện cớ đi vệ sinh để xua bớt sự gượng gạo.
Vừa đứng ngoài cửa đã nghe thấy trong phòng có người hỏi: “Mạnh Ngữ Tang trông cũng xinh mà, cậu có cần phải làm cô ấy mất mặt vậy không?”
“Xinh thì có ích gì?” Lương Hoài Viễn ngạo mạn nói, “Vẫn chỉ là con nhà quê từ bé sống ở nông thôn, tôi chịu gặp mặt cô ta đã là tốt lắm rồi.”
“Nhưng cô ấy dù sao cũng là con ruột nhà họ Mạnh mà...”
“Nếu cậu thích thì cưới đi.”
Nghe vậy, người bạn sượng mặt, cười gượng vài tiếng: “Cũng đúng, cậu có Doãn Bách Duật là cậu nhỏ, có chỗ dựa như vậy thì chê Mạnh Ngữ Tang cũng là chuyện bình thường.”
“Cậu tôi sẽ không bao giờ cho phép tôi cưới loại con gái như vậy.” Lương Hoài Viễn bày tỏ sự tôn sùng vô hạn với cậu mình.
Đồng thời cũng tuyên bố: “Cũng chả hiểu sao Mạnh Duyệt Nguyệt lại không đến thay. Nếu thật sự phải liên hôn với nhà họ Mạnh, tôi thà chọn Mạnh Duyệt Nguyệt còn hơn.”
Mạnh Duyệt Nguyệt là em gái tôi.
Năm ba tuổi, tôi bị thất lạc, cùng năm đó, cha mẹ nhận nuôi Mạnh Duyệt Nguyệt để nguôi ngoai nỗi đau mất con. Từ đó, cô ta trở thành đứa con gái duy nhất của nhà họ Mạnh, được yêu thương, chiều chuộng hết mực.
Nửa năm trước, tôi được gia đình nhận lại. Nhưng chưa kịp làm ấm ghế đã bị ép đi xem mắt.
Nghe nói đối tượng xem mắt của tôi là người rất có tiếng trong giới kinh doanh ở thành phố A.
Sau khi gặp rồi, quả nhiên đúng là vậy.
Ngay buổi xem mắt đầu tiên, Lương Hoài Viễn đã nói: “Trong lòng tôi, chỉ có Mạnh Duyệt Nguyệt mới là con gái thật sự của nhà họ Mạnh.”
“Ừm ừm, tôi cũng thấy thế.”
Khi ấy tôi chẳng tỏ thái độ gì, khiến anh ta có phần ngạc nhiên.
Giờ đây, tôi thật sự chẳng muốn vào phòng, phải đối mặt với khuôn mặt đó của Lương Hoài Viễn chẳng khác nào cực hình.
Bỗng nhiên, Lương Hoài Viễn nhìn điện thoại rồi nói: “Cậu tôi nhắn là đến nơi rồi, đang lên thang máy.”
Lời vừa dứt, cửa thang máy ở hành lang mở ra.
Một dáng người cao ráo bước ra ngoài, âu phục được cắt may vừa vặn, khuy áo bạc ánh lên vẻ lạnh lùng quen thuộc.
Chà… Lâu rồi không gặp… chồng cũ.
2
Lương Hoài Viễn được yêu thích phần lớn là nhờ có một người cậu tuyệt vời — Doãn Bách Duật. Vì cậu chỉ lớn hơn cháu vài tuổi nên thường gọi là “cậu nhỏ”.
Doãn Bách Duật là công tử điển hình sinh ra đã ngậm thìa vàng ở thành phố A. Nhà họ Doãn kinh doanh rất phát đạt, anh còn là người thừa kế duy nhất, nên chưa đến ba mươi tuổi, Doãn Bách Duật đã bộc lộ tài năng xuất chúng. Người ngoài không với tới được anh thì sẽ tìm cách kết thân với Lương Hoài Viễn, như một kiểu quen biết gián tiếp.
Những điều trên, ai cũng biết.
Điều không ai biết là — một năm trước, Doãn Bách Duật đã từng kết hôn.
Khi đó, anh ở tại một thị trấn nhỏ phía Nam. Tính tình bốc đồng, chỉ mới quen một tháng đã đăng ký kết hôn với một cô gái, không tiệc cưới, không báo cho gia đình lấy một tiếng. Sau nửa năm thì chia tay không mấy êm đẹp, mỗi người một ngả.
Doãn Bách Duật vốn là người trọng nguyên tắc, phong thái nghiêm túc. Chuyện đó chắc là hành động “nổi loạn” duy nhất trong đời anh.
Và rất không may… tôi chính là người vợ cũ ấy.
Doãn Bách Duật vừa nhìn thấy tôi, bước chân anh liền khựng lại, ánh mắt dừng trên mặt tôi vài giây.
Ngay sau đó, một người xuất hiện phía sau anh, thò đầu ra nói: “Chị, sao chị đứng ở cửa vậy?”
Là Mạnh Duyệt Nguyệt, đang nở nụ cười tươi rói.
“Chị đứng đó làm em tưởng nhân viên phục vụ đấy!”
Hai người họ… đứng rất gần nhau.
Gần đây tôi mới biết, Mạnh Duyệt Nguyệt quen Doãn Bách Duật từ nhỏ. Vì chênh nhau tám tuổi, nên anh từng rất quan tâm nó.
Tôi nói: “Chị đang định vào. Còn em? Hôm nay chẳng phải có lịch thi cuối kỳ sao?”
“Em thi xong rồi. Anh Bách Duật tới trường đón em đó.”
Tôi mỉm cười lịch sự với Doãn Bách Duật: “Làm phiền anh rồi.”
“Ôi dào, không phiền đâu, anh ấy quen rồi.”
Mạnh Duyệt Nguyệt nói xong, đẩy cửa bước vào.
Vừa xuất hiện, nó đã trở thành tâm điểm cả phòng. Một quý cô vừa xinh đẹp, vừa trẻ trung khiến ai cũng yêu quý, kể cả bố mẹ tôi cũng vậy.
Tôi chọn ngồi vào một góc khuất nhất, nơi đèn không chiếu tới, ngồi đây cũng sẽ chẳng ai bắt chuyện, đỡ phiền.