4
Chỉ cần đeo đồ bạc là cổ tôi sẽ nổi mẩn đỏ khắp nơi. Nhưng ngay tuần đầu tiên sau khi tôi về nhà họ Mạnh, Mạnh Duyệt Nguyệt đã cố tình đeo cho tôi một sợi dây chuyền bạc, bảo rằng là quà gặp mặt.
Đến khi cổ tôi nổi mẩn đỏ không ngừng, nó vẫn tròn mắt vô tội nói: “Chị ơi, em không biết đó là bạc nguyên chất, em tưởng là hợp kim gì thôi.”
Lúc vào viện khám, cha mẹ còn khuyên tôi: “Em con có ý tốt mà. Con bỏ qua cho em nó đi, chuyện nhỏ mà cũng để bụng thì không hay đâu.”
Phải rồi, việc gì Mạnh Duyệt Nguyệt làm cũng là đúng cả.
Trước khi tôi về, nó là đứa con gái duy nhất, được yêu thương nhất mực. Nhưng sau khi tôi được đưa về, bố mẹ sợ nó khó chịu, nên lại càng chiều chuộng hơn.
Họ luôn miệng nói: “Em con đáng thương lắm, ngoài nhà mình ra, nó chẳng còn người thân nào cả.”
Nhưng… còn tôi thì sao?
Thật vô tình làm sao, khi tại thế gian này, chẳng ai thật sự coi tôi là người nhà cả.
“Mạnh Ngữ Tang?” Giọng Lương Hoài Viễn kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ, “Đang nghĩ gì vậy? Kể tôi nghe xem nào.”
Lúc này, tôi bắt đầu nghĩ hình như anh ta thật sự có cảm tình với tôi, bèn kể rõ: “Tôi bị dị ứng với bạc, Mạnh Duyệt Nguyệt biết rõ điều đó, nhưng vẫn cố tình bảo anh mua sợi dây này tặng tôi.”
“Hả?” Lương Hoài Viễn sững người, “Chắc là cô ấy quên thôi. Em gái cô không phải người như vậy đâu…”
Không ngờ, anh ta lại theo phản xạ liền bênh vực cho Mạnh Duyệt Nguyệt.
Tôi chẳng buồn tốn thêm lời, xách túi đứng dậy bỏ đi. Dù Lương Hoài Viễn còn đuổi theo vài bước, nhưng tôi không thèm liếc mắt lại dù chỉ một cái.
Chán quá đi mất, cứ tưởng sẽ thực sự được để ý.
5
Về đến biệt thự nhà họ Mạnh thì thấy cửa sổ mở toang, vừa khéo nghe thấy tiếng cười đùa của gia đình ba người trong đó.
Từ hôm nay, Mạnh Duyệt Nguyệt được nghỉ hè rồi.
Nó làm nũng: “Mẹ ơi, chị về rồi, có phải ba mẹ không thương con nữa đúng không?”
Mẹ dịu dàng đáp: “Ngốc này, nói linh tinh gì thế, máu mủ sao sánh được với hai mươi năm tình thân cơ chứ.”
Ba cũng nói: “Đúng vậy. Năm đó đặt tên con là Duyệt Nguyệt cũng có lý do cả, con chính là vầng trăng duy nhất của nhà họ Mạnh chúng ta.”
Mạnh Duyệt Nguyệt bị chọc cười khúc khích.
Người cha vốn luôn nghiêm khắc với tôi, giờ đây lại dịu dàng hỏi: “Ngày mai ba đích thân vào bếp, tiểu công chúa của ba muốn ăn gì nào?”
Dịu dàng quá… Một sự dịu dàng mà tôi chưa từng được thấy hay cảm nhận qua.
Tôi do dự một chút, rồi quyết định không vào nhà nữa mà một mình lang thang khắp phố phường của thành phố A.
Thật không ngờ tất cả mọi thứ đều có thể mang lại cảm giác xa lạ đến vậy.
Nửa năm trước, khi họ tìm được tôi, tôi từng nghĩ rốt cuộc mình cũng có một mái nhà thật sự. Mãi sau này mới hiểu ra, rằng hoá ra chỉ là một kiểu sống nhờ khác mà thôi.
Tôi bật cười tự giễu, định móc trong túi ra điếu thuốc. Nhưng chỉ lôi ra được một cây kẹo mút.
Một năm trước, vì một người, tôi đã cố gắng bỏ thuốc, nhiều khi nhạt miệng cũng chỉ dám ngậm kẹo, thật ra nó không quá tệ, kẹo mút rất ngọt, kích thích vị giác, vẫn có thể khiến tôi vui lên phần nào.
Trong lúc vô thức, một bóng người cao lớn dừng lại bên cạnh tôi.
Tôi ngẩng đầu thì chạm mặt gương mặt điển trai đến ngột ngạt của Doãn Bách Duật.
“Nghe nói em từ chối món quà của Lương Hoài Viễn.”
Chỉ vỏn vẹn một câu bâng quơ, không một lời chào hỏi, không một câu khách sáo.
Đó là câu đầu tiên anh nói với tôi sau ngần ấy năm gặp lại sao?
“Phải. Thì sao?”
“Món quà đó được Duyệt Nguyệt chọn giúp. Hoài Viễn sau đó đã đến hỏi ý kiến con bé, giờ con bé buồn lắm, vừa khóc vừa giận.”
Nhắc mới nhớ, cũng phải gần một tiếng từ lúc buổi hẹn kết thúc rồi.
Chậc, phản ứng của Lương Hoài Viễn đúng là chậm hơn rùa bò.
“Vậy anh đến thay ‘em gái ngoan’ của mình xả giận hộ à?”
Doãn Bách Duật không nói gì.
Tôi không nhìn thẳng mặt, chỉ nhìn khuy áo kim loại trên bộ vest của anh, dưới ánh đèn đường, nó phản chiếu sắc lạnh quen thuộc.
“Tôi chỉ muốn hỏi vì sao em không nhận món quà đó thôi.”
“À, là vì da cổ tôi rất nhạy cảm, không đeo được loại đó. Cứ tưởng anh biết đấy.” Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, nghiêng người sát lại gần, nói, “Vì anh trước đây rất thích hôn cổ tôi mà… lúc chúng ta còn là vợ chồng ấy.”
Nghe đến đây, ánh mắt Doãn Bách Duật vô thức nhìn xuống cổ tôi, rồi nhanh chóng né đi.
Tôi chưa kịp nói thêm gì, thì có người từ trong xe bước ra: “Chị đang nói gì thế?”
‘Tiểu công chúa’ Mạnh Duyệt Nguyệt đi tới hòa giải: “Chị đừng trách anh Bách Duật nha, là em bảo anh ấy lái xe chở em đi tìm chị thôi.”
Chắc nó vẫn chưa nghe thấy đoạn đối thoại giữa tôi và Doãn Bách Duật.
“Tìm tôi làm gì?”
“Em muốn xin lỗi chị trực tiếp. Em thật sự không cố ý đâu, chỉ là… được nghỉ hè vui quá, nên em quên mất chuyện chị bị dị ứng…”
Tôi sớm muộn gì cũng về nhà, lúc đó nói lời xin lỗi cũng được mà.
Thật tình, Mạnh Duyệt Nguyệt đúng là nói dối không cần suy nghĩ. Tôi biết tỏng là nó chỉ muốn được ở riêng với Doãn Bách Duật thôi, chứ làm gì quan tâm đến chị nó bao giờ.
Tôi hỏi: “Tôi còn chẳng biết mình đang ở đâu, sao hai người tìm được mà đến đây?”