12
Không rõ đã trôi qua bao lâu, chỉ biết rằng sau cuộc vui đó, Doãn Bách Duật đã ôm tôi, tựa vào thành bể.
Cả hai đều thở dốc.
“Em còn muốn gì nữa?”
Có lẽ theo bản năng của anh, vẫn cho rằng tôi còn mưu tính gì đó.
“Thành phố A, em đã đến rồi. Còn tài sản, lúc ly hôn anh cũng chia cho em không ít. Chẳng lẽ... ngần ấy tiền vẫn không đủ tiêu sao?”
Doãn Bách Duật đúng là rất hào phóng. Lúc ly hôn, vì tôi không thể mang theo bất động sản, anh đã chuyển gần như toàn bộ khoản tiết kiệm trong tài khoản cá nhân cho tôi.
“Chứ không phải… là vì chính anh sao?”
“Vì tôi?”
“Ừ, chính là anh. Vì anh hấp dẫn hơn bất kỳ thứ tiền tài hay danh vọng nào.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Doãn Bách Duật bất ngờ siết chặt eo tôi: “Em vẫn đang lừa tôi à?”
“Không có mà…”
“Có lừa cũng không sao. Nếu định lừa, thì hãy lừa mãi đi. Tôi có tiền, có đủ cho em lừa. Nếu không đủ, tôi lại kiếm tiếp rồi đưa em.”
Rồi ánh mắt Doãn Bách Duật trầm xuống: “Nhưng em không được ở bên Lương Hoài Viễn.”
Tôi bật cười, bật điện thoại lên cho anh xem.
Thực ra tôi đã từ chối Lương Hoài Viễn một cách dứt khoát rồi.
Lông mày Doãn Bách Duật giãn ra, liền cắn lấy môi tôi, vừa hôn vừa cắn như trút giận: “Không được xem mắt với nó nữa.”
“Ừm.”
“Kể cả người đàn ông khác cũng không được.”
“Được rồi…”
Hình như anh lại chuẩn bị tiếp tục, nhưng điện thoại tôi bỗng reo inh ỏi.
Thôi xong, xảy ra chuyện rồi.
Mạnh Duyệt Nguyệt… đã tìm thấy bằng chứng về cuộc ly hôn của tôi.
13
Chúng tôi rời khỏi bể bơi trong tình trạng khá hỗn loạn.
Nghe nói Mạnh Duyệt Nguyệt đã kể chuyện đó cho rất nhiều người. Hiện tại thì nhà họ Mạnh đang bị nó quậy đến gà bay chó sủa.
Doãn Bách Duật đề nghị đưa tôi về, rồi anh dặn Doãn Vãn tự đi trước.
Trước khi lên xe, Doãn Bách Duật bỗng quay sang nói với nhân viên: “Thay nước hồ bơi giúp tôi.”
Doãn Vãn thắc mắc: “Không phải hôm qua mới thay nước à? Sao lại thay nữa...”
Tôi và Doãn Bách Duật… ăn ý đến lạ kỳ, không ai trả lời câu hỏi đó.
Sau khi về đến nhà, vừa đẩy cửa liền thấy người bên trong đông một cách bất thường. Ngoài ba mẹ và Mạnh Duyệt Nguyệt, còn có mẹ của Doãn Bách Duật và Lương Hoài Viễn. Ba mẹ Lương Hoài Viễn đang đi công tác xa, không đến được. Vì thế đã đặc biệt gọi người họ hàng đến “hỏi cho ra lẽ”.
Không khí căng như dây đàn. Chỉ là, khi thấy Doãn Bách Duật xuất hiện phía sau lưng tôi, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
“Bách Duật, sao cháu lại đến đây?”
“Đúng đó, anh Bách Duật, sao anh lại đi cùng chị ấy?”
Tôi không nhắc chuyện hồ bơi, chỉ nói: “Trên đường tình cờ gặp nên anh ấy tiện đường đưa về.”
Ba tôi gượng cười, miễn cưỡng: “Hôm nay có chút việc nhà… Tiểu Doãn, làm phiền cháu rồi.”
“Cứ tự nhiên đi.” Doãn Bách Duật kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
Mạnh Duyệt Nguyệt nói: “Anh Bách Duật tới cũng tốt, để anh tận mắt xem chị Ngữ Tang là loại người thế nào!”
“Tôi làm sao?”
“Còn dám hỏi?!”
Không màng có người ngoài ở đây, ba tôi đập bàn giận dữ quát.
“Nếu không phải Duyệt Nguyệt nhờ người tra hồ sơ của con, thì đến giờ chúng ta vẫn bị con lừa gạt! Nói đi, con từng ly hôn đúng không?!”
Tài liệu kia, lấy từ cơ quan liên quan, ghi rất rõ: Tình trạng hôn nhân – hai chữ to đùng: “Đã ly hôn”.
Điều quan trọng là tài liệu này không thể làm giả.
Tôi thản nhiên lật qua lật lại: “Ly hôn thì sao? Phạm pháp à?”
“Con mới hai mươi tư mà đã từng ly hôn! Vậy sau này còn ai dám cưới con nữa?!”
“Con tồn tại không phải để đi lấy chồng. Không ai cưới thì thôi chứ sao?”
“Con đừng cãi nữa! Ly hôn sớm như thế chắc chắn là không đàng hoàng! Con không xứng làm người nhà họ Mạnh, càng không xứng làm chị của Duyệt Nguyệt!”
“Không thể nói như thế được.” Người vẫn im lặng từ đầu – mẹ của Doãn Bách Duật – bỗng lên tiếng, “Chỉ là ly hôn thôi, cần gì nói quá vậy chứ?”
14
Mạnh Duyệt Nguyệt cuống lên: “Dì ơi, sao dì lại bênh chị ta! Dì quên rồi à, chị ta còn lừa cả Lương Hoài Viễn đó!”
“Cô ấy không lừa tôi.” Lương Hoài Viễn cắt ngang lời cô ta đầy khó chịu, “Cô ấy đã thành thật với tôi. Tôi cũng đã nói là không để tâm. Mạnh Duyệt Nguyệt, đừng bôi nhọ lung tung nữa. Chị cô chưa từng lừa gạt tôi.”
Phu nhân họ Doãn gật đầu tán thành: “Xét cho cùng, con bé Ngữ Tang cũng khá ngay thẳng.”
“Nhưng chị ta đã lừa chúng ta, lừa chính người thân mình. Vậy còn xứng đáng với tình cảm này không?”