Không biết từ bao giờ, tiểu điện hạ đã học cách giấu kín mọi suy nghĩ trong lòng, lặng lẽ trưởng thành ở những nơi ta không thể thấy.
Ta, một kẻ ngoài cuộc bên rìa, chẳng thể làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn tình thế ngày càng tồi tệ hơn.
Bệnh tình của Nhuyễn Phi nương nương mỗi lúc một nghiêm trọng, tiểu điện hạ luôn túc trực bên giường, không dám rời nửa bước. Thời tiết mỗi lúc một lạnh, lòng ta cũng ngày càng thêm nặng trĩu.
Từ khi nương nương thất sủng, Nội Vụ phủ gửi đến những đồ ăn thức uống đều sơ sài, chẳng những thế, ngay cả vật dụng hàng ngày cũng bị cắt xén liên tục. Đến mùa đông, số than củi cũng chỉ có một giỏ nhỏ lẻ tẻ.
Năm ngoái may còn sót lại ít than tốt, nhưng năm nay không biết có trụ nổi qua mùa đông lạnh giá này hay không.
Giờ đây, Cảnh Dương điện trông thật lạnh lẽo, phần lớn nô tài đã bỏ đi, kẻ gan dạ thậm chí còn dám ăn trộm trang sức của nương nương. May mắn ta phát hiện kịp thời, đem những vật quý còn lại trong cung cất hết, đêm khuya thừa lúc không ai để ý, lén chôn giấu ở một góc khuất.
Tình cảnh hiện tại thật mù mịt, sớm muộn gì cũng phải nghĩ đến đường lui.
Ta có một tỉ muội thân thiết ở cung khác, nàng bày cho cách kiếm thêm chút tiền, rằng ta có thể làm vài món đồ may vá, nhờ người bán ra ngoài cung.
Ta thừa nhận đã động lòng. Ngồi chờ hết sạch của cải cũng không phải là cách hay, những năm làm việc trong cung, ta cũng học được không ít, tài may vá của ta cũng xem như tạm được.
Kiếm được tiền rồi, có thể cải thiện bữa ăn cho nương nương và tiểu điện hạ.
Hôm ấy, nhận được chút bạc vụn từ việc bán hàng may vá, chỉ là vài đồng ít ỏi, vậy mà ta đã phải thức mấy đêm liền để có được. Tên thái giám phụ trách ăn chia thật quá hà khắc, ta không nhịn được mà buông lời phàn nàn, chẳng trách kẻ ấy đoản mệnh vô tự.
Ngay khi ta đang dự định gom góp, định nhờ vị tiểu thái giám của Nội Vụ phủ lần tới mang chút đồ ăn ngon hơn, cung nữ thân cận của Nhuyễn Phi nương nương lại hớt hải chạy đến trước mặt ta, hốt hoảng nói:
“Nhanh! Nhanh lên! Nương nương có lời muốn dặn, e rằng người không còn cầm cự được nữa!”
Lời nàng như sét đánh giữa trời quang, ta sững sờ, luống cuống tay chân.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh rồi.
Mọi chuyện đến thật nhanh.
Chỉ mới hai hôm trước, thân thể Nhuyễn Phi nương nương còn hồi phục đôi chút, khẩu phần ăn cũng đã tốt hơn trước. Vậy mà bỗng nhiên, nàng lại không thể gắng gượng được nữa.
Ta kinh hãi, vội vàng theo cung nữ chạy về điện, thấy Nhuyễn Phi nương nương nằm trên giường, hơi thở mong manh, tiểu điện hạ đứng bên cạnh lặng thinh, từng giọt lệ lớn lăn dài trên má.
“Thiên Hòa…” Nhuyễn Phi nương nương khẽ gọi ta.
Ta giật mình, cuống quýt quỳ sụp trước giường, hốt hoảng đáp: “Nô tỳ… nô tỳ có mặt!”
Nhuyễn Phi nương nương nắm chặt tay ta, yếu ớt mỉm cười: “Thừa Cẩn, xin giao phó cho ngươi. Bổn cung biết ngươi thật lòng thương yêu bảo vệ nó. Ngươi là một cô gái thông minh, chỉ có ngươi mới khiến bổn cung yên tâm nhất khi phó thác đứa con duy nhất này.”
Gương mặt Nhuyễn Phi héo hon, nhợt nhạt không chút sinh khí, nhưng tay nàng lại nắm lấy ta thật chặt. Ta biết đây chính là sự cố gắng cuối cùng của nàng trước khi ra đi.
Trong lòng bất giác nhớ lại năm đầu ta vào cung, vì vụng về, lỡ xúc phạm một vị quý nhân, hai tên thái giám lập tức định lôi ta ra đánh chết ngay tại chỗ.
Ta sợ đến run rẩy, chợt hiểu sâu sắc câu nói “con người trong cơn sợ hãi tột cùng đến chẳng thốt nổi lời nào.”