Sau vài tháng ăn chơi hưởng lạc, ta cuối cùng cũng thấy chán.
Phó Thừa Cẩn sợ ta buồn chán, còn khuyến khích ta quay về với công việc cũ.
Thế là ta lại vui vẻ chăm sóc khu vườn của cậu, trồng rau, bón phân, làm việc hăng say. Cậu còn nhờ người mua về một vài cây ăn quả quý hiếm cho ta trồng.
Vườn rau quả trong sân dần dần xanh tốt, mà bên cạnh Phó Thừa Cẩn cũng xuất hiện một cô nương nhỏ nhắn, đáng yêu.
Đó là người mà thái hậu đích thân chọn cho cậu, gia thế tốt, tính tình dịu dàng, đối với ta cũng rất lễ phép, ai nhìn vào cũng đều nói họ thật xứng đôi.
Phó Thừa Cẩn tuy bề ngoài vẫn lạnh lùng với cô nương ấy, dường như không mấy kiên nhẫn, nhưng cậu là người ưa yên tĩnh, vậy mà có thể để cô bên cạnh líu ríu suốt ngày, chứng tỏ trong lòng cậu thật sự rất thích.
Có lẽ chỉ vài năm nữa thôi, ta sẽ phải giúp Phó Thừa Cẩn chăm sóc con trai của cậu rồi.
Ta ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, cả khu vườn tràn ngập sắc xanh tươi tốt. Nếu mẹ ta thấy ta bây giờ đảm đang thế này, chắc sẽ kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Trong mắt bà, ta chẳng khác nào kẻ lười nhác, vô tích sự.
Những năm đầu vừa mới đến đây, ta ngày nào cũng trốn trong chăn nhớ nhà, còn giờ thì lại mong thời gian trôi qua nhanh.
Tự sát ta không dám, nhưng nếu già mà chết thì cũng chấp nhận được.
Ta cúi đầu cười, đã mười bốn năm trôi qua rồi. Theo tuổi tác ở thời đại này, ta cũng đã là một cô gái lớn tuổi.
Nghĩ lại, ở đây cũng không tệ. Trước đây, khi ở nhà, vào tầm hai mươi bảy, hai mươi tám, ta bị cả nhà ghét bỏ, mẹ ta thậm chí muốn cầm chổi đuổi ta ra ngoài.
Giờ đây, ít nhất cũng được tự tại, chẳng ai thúc giục chuyện hôn nhân.
Thật ra trước kia ta cũng từng nghĩ đến chuyện tìm bạn đời. Năm ấy trong cung, ta để ý một tiểu thị vệ khá tuấn tú.
Bọn ta có đôi lần trò chuyện, ăn ý không ít, ta còn đang định ngỏ lời thì đột nhiên hắn bị điều đi, từ đó không còn tin tức.
Hắn rời đi chẳng để lại lời nào, khiến ta lặn lội dò hỏi mấy ngày trời.
Sau đó cũng có vài lần tiếp xúc với người khác, nhưng người thì đã có vợ muốn ta làm thiếp, người thì bỗng dưng bận rộn, mất dạng vài ngày trời.
Ta nhận ra nam nhân thời này không đáng tin, dần dần cũng nghĩ thông, yêu đương sao bằng sống độc thân tự tại, thế là cứ vậy mà đơn độc đến tận bây giờ.
Ta thở dài não nề, xem ra dù ở đâu cũng là số mệnh độc thân.
Sau này nếu có thể quay về, chắc chắn ta sẽ nghe lời mẹ, ngoan ngoãn đi xem mắt.
“Chị Thiên Hòa, sao chị lại ở đây?”
Cung nữ Thu Quả chạy tới, lo lắng nói: “Em tìm chị mãi, vương gia say rồi, vừa về tới cứ gọi tên chị mãi, chị mau qua đó xem!”
Ta vội đáp, đứng dậy chạy theo cô ấy.
Quả nhiên, Phó Thừa Cẩn với đôi má ửng đỏ, ngồi thẫn thờ ở sảnh, miệng liên tục gọi tên ta.
Gia nhân bên cạnh, Phú Quý, thấy ta đến liền thở phào như vừa được giải thoát: “Cô nương Thiên Hòa, cô cuối cùng cũng đến rồi.”
Ta lập tức bảo hắn đi lấy chậu nước ấm, rồi sai Thu Quả vào bếp nấu chút canh giải rượu.
Nghe thấy giọng ta, Phó Thừa Cẩn ngẩng lên, nhìn ta mỉm cười dịu dàng, khẽ gọi: “A Hòa, lại đây.”
Nhìn dáng vẻ say khướt của cậu, vừa ra khỏi cung chưa bao lâu đã học đòi thói quen của người khác rồi.
Ta bước tới, không nhịn được lẩm bẩm: “Vương gia, nô tỳ biết người phải uống rượu khi giao tiếp, nhưng lần nào cũng uống đến say mèm thế này rồi mới về, tuổi trẻ mà cứ vậy thì sức khỏe sao chịu nổi, đúng không?”