9.
Quả nhiên không hổ là Vương gia đương triều.
Những kẻ ác tâm kia, chưa cần người động thủ, đã bị tống vào đại lao.
Quan binh trong trấn ai nấy đều nhát gan, vừa trông thấy ta và Vương gia liền quỳ rạp xuống đất. Ngay cả đại lão gia trên huyện – kẻ từng là chỗ dựa của Lưu đại nhân – cũng lật đật quỳ theo, chẳng dám nói một lời.
Khi nương ta tỉnh lại, mọi chuyện đã được xử lý gần như ổn thỏa. Chỉ còn lại một nhà cữu mẫu chưa động đến.
Đó là ý của Vương gia. Người hiểu rõ, nương ta vẫn còn vương tình thân.
Khi hay tin, nương chỉ lặng người hồi lâu.
Mãi đến lúc thấy một nhà cữu mẫu quỳ trước mặt, hai đứa nhỏ gào khóc thảm thiết, cữu phụ cúi đầu không dám ngẩng lên, nét mặt tràn đầy xấu hổ. Ngay cả cữu mẫu – người từng kênh kiệu hách dịch – giờ cũng nhuốm đầy hối hận.
Thậm chí, ông bà ngoại – những người chẳng mấy khi thấy mặt – cũng chống gậy đến, định quỳ xuống trước nương.
Nương đưa tay ngăn lại, chỉ nói một câu từ đầu đến cuối:
“Các người đi đi, từ nay đoạn tuyệt tình thân, xem như không còn liên quan gì nhau nữa.”
Nói đoạn, giọng đã khàn, như thể sức lực toàn thân đều đã cạn kiệt.
“Cái ơn sinh dưỡng này, hai lần đem ta bán đi, coi như đã trả đủ rồi.”
Cữu phụ vội vàng dập đầu không ngớt, cữu mẫu cũng lắp bắp cám ơn như thể sợ bị đuổi đi không kịp.
Ngoại bà nét mặt còn vương tia hy vọng, muốn nhìn nương ta thêm một lần, nhưng nương đã xoay người, không buồn liếc lại bất kỳ ai.
Mãi đến khi một nhà lớn bé nọ dìu nhau rời đi, thân ảnh khuất dần khỏi tầm mắt, nương mới quay đầu lại.
Nàng ôm chặt lấy ta vào lòng, tiếng khóc rất nhỏ, như nén lại trong ngực, càng khiến lòng người quặn thắt.
“Như Ngọc, đời này, nương chỉ còn lại mình con.”
Ta khẽ nói, còn có cả... Vương gia.
Nương xoay người, nhìn về phía Vương gia, nhưng lại nở một nụ cười xa cách.
“Thiếp thân tạ ơn vương gia.”
Nương đã biết hết mọi chuyện.
Nụ cười trên mặt Vương gia chợt tắt ngấm.
Sắc mặt người đổi liên tục, cuối cùng không nói thêm một lời nào, chỉ lặng lẽ xoay người bước ra ngoài, để lại một tiếng thở dài thật sâu.
“Mẫu thân...”
Ta dè dặt nhìn về phía nương.
Chỉ thấy nàng không đáp, nhưng nước mắt lại tuôn ướt đẫm cả khuôn mặt.
Vương gia lần này đã về kinh, thì không thể cứ mãi ở nơi núi rừng heo hút này được nữa rồi.
Người sắp rời đi rồi.
Biết tin Vương gia chuẩn bị hồi kinh, sáng ấy, nương hiếm hoi không chịu rời giường.
Ta cuộn tròn trong lòng nàng, không hỏi khi nào nàng muốn dậy, cũng chẳng dám hỏi nàng có định ra tiễn người hay không.
Nhưng không ngờ, người lại tới trước.
Người đứng giữa sân, đối diện căn phòng vắng lặng, cất giọng hỏi:
“Uyển nương, nàng có nguyện ý theo ta hồi kinh chăng?”
Nương không đáp, nhưng sự im lặng ấy, đã là câu trả lời rõ ràng.
Không ai biết người đã đợi bao lâu. Chỉ biết rằng đến khi trời ngả về chiều, sắc trời dần thẫm lại, nương mới mở cửa bước ra.
Từ hôm ấy, cuộc sống của ta và nương lại trở về như thuở ban đầu.
Chỉ là, chiếc túi hương dưới gối của nương... đã được thay bằng một cái khác.
10.
Lại một năm tuyết lớn phủ trắng trời.
Nương ngồi bên khung cửa, cẩn thận từng đường kim mũi chỉ thêu túi hương. Còn ta thì mải mê nghịch tuyết ngoài sân, nắm từng quả cầu tuyết ném lên trời, cười đến đỏ mặt.
Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.
Nương nói: “Như Ngọc, con ra xem là ai.”
Ta chạy ra mở cửa, ngẩng đầu nhìn lên — là Vương gia.
“Cha!”