6.
A nương khóc không thành tiếng, ngã quỵ xuống đất.Lý gia giữ lấy nàng thật chặt,lúc ấy ông khom người, nhìn ta đầy nghiêm túc:
“Như Ý là đứa trẻ hiểu chuyện, thay cha chăm sóc mẫu thân, được chăng?”
Thấy ta gật đầu, ông nhẹ nhàng xoa đầu ta, cười rất hiền.Rồi đem a nương đang khóc lả giao vào tay ta.
Lúc rời đi, Lý gia ngoảnh đầu nhìn lại một lần.Thấy thân thể nhỏ bé của ta đang cố gắng đỡ lấy a nương,ông mỉm cười, trong mắt là sự yên lòng.
Sau đó, ông bước đi, không ngoảnh đầu thêm một lần nào nữa.
Ta không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy bất an,chạy vài bước theo bóng lưng kia,rồi cất giọng gọi thật to:
“Cha ơi, người nhất định phải trở về!Trở về gặp mẹ, gặp muội muội… còn có Như Ý nữa!”
Bóng người kia khựng lại một chút,ống tay áo khẽ lau qua khóe mắt, rồi lại sải bước,dường như đã có thêm dũng khí,nhưng vẫn không quay đầu lại.
Và đó… cũng là lần cuối cùng ta thấy cha.
Sau đó, ta và a nương men theo ngõ nhỏ đi tiếp,đến chỗ chiếc xe ngựa mà Lý gia đã chuẩn bị từ trước.
Một phụ nhân đợi sẵn, tự xưng là thím họa xa – họ Thôi,nói rằng Lý gia từng là ân nhân cứu mạng của bà.
Bà đánh xe đưa ta và a nương đi, đi mãi không dừng.
Cho đến khi muội muội ra đời,cho đến khi loạn lạc lắng xuống,cho đến khi cuộc đời sang trang.
Chúng ta đã trải qua sự truy sát,từng suýt chút nữa bị làm nhục,từng đói trên núi, ăn đồ nguội, nhai vỏ cây, uống nước suối…thập tử nhất sinh,thế nhưng vẫn sống sót.
Ngày muội muội chào đời,chúng ta vừa thoát khỏi tay bọn đạo tặc.
Trong ngôi miếu hoang, tiếng trẻ thơ cất vang giữa lúc bình minh hé rạng, như thể sứ giả được trời cao phái xuống.
Muội muội được đặt tên là An An, là do a nương chọn.Lúc đặt tên, nàng tựa người vào khung cửa, đôi mắt không rời khỏi phương xa,tựa hồ vẫn đang chờ đợi một thân ảnh quen thuộc sẽ quay về.
Nhưng ai cũng hiểu, khả năng Lý gia còn sống… nhỏ nhoi đến đáng thương.
Huống hồ một tay đã mất, lại đơn thân độc mã giữa chiến loạn,làm sao chống lại nổi trăm nghìn kẻ cầm đao?
Về sau, nghe tin loạn binh tạm yên,a nương liền dẫn ta cùng An An cáo biệt thím Thôi, quay lại con đường xưa trở về thôn cũ.
Nàng nói, nếu Lý gia còn sống, nhất định sẽ về tìm bọn ta.
Nhưng đến khi An An tròn hai tuổi, Lý gia vẫn chưa một lần quay lại.
Một hôm, khi a nương dắt ta và An An ra phố mua sắm,chúng ta tình cờ gặp được một người quen cũ.
Là tứ muội của a nương.
Người nọ đang quỳ rạp dưới đất, vừa khóc vừa níu lấy một nam tử y phục lộng lẫy,miệng van nài:
“Đại nhân xin đừng bỏ thiếp… xin đừng bỏ thiếp!”
Ánh mắt nàng ta ngẩng lên, vừa chạm tới gương mặt của a nương,liền sáng rực, tựa hồ như thấy được cứu tinh.
“Tỷ tỷ! Là tỷ tỷ của ta trở về rồi!Đại nhân! Người nhìn xem, tỷ tỷ của ta đang ở đằng kia kìa!”
Nàng ta giơ tay chỉ về phía a nương, ánh mắt tràn ngập sự xu nịnh.
A nương nắm chặt tay ta, xoay người rời đi ngay lập tức.Nhưng… vẫn là chậm một bước.
Vài gã gia đinh đã chắn trước mặt, cười lạnh:
“Tên là Hứa Phù Dung phải không?Năm xưa bổn thiếu gia ban cho nàng mười lượng bạc,nàng còn chưa nói tiếng cảm tạ đâu đấy!”
Giọng điệu gã đầy khinh bạc, kéo chiếc quạt ngà tới sát mặt a nương, ý định vô cùng rõ ràng, muốn nâng cằm nàng lên để nhìn kỹ.
Thân thể a nương khẽ run, bàn tay ta bị nàng nắm chặt cũng dần siết lại.Ta ngẩng đầu nhìn, ánh mắt vừa chạm đến khuôn mặt nam nhân kia, liền sững sờ.
Hàng chân mày, ánh mắt ấy… rõ ràng giống ta như đúc.
Ta đột ngột hiểu ra.Hắn – chính là người mà a nương từng nói đến – kẻ phụ bạc, người đã sinh ra ta nhưng không đáng gọi là phụ thân.
“Triệu Vô Kha! Câm miệng lại cho ta!”
Giọng a nương lạnh băng, lần đầu tiên ta thấy nàng nổi giận đến như vậy.
“Ồ? Giọng điệu lớn nhỉ. Bao năm không gặp, tính khí cũng mạnh hơn xưa rồi.”
Triệu Vô Kha vẫn trơ trẽn cười cợt, nhưng ánh mắt khi nhìn xuống ta thì sáng rực:
“Đây là… con của ta?!”
Quả thật, nét mặt ta và hắn giống nhau đến kinh ngạc.
Nhân lúc a nương sơ ý, hắn liền đưa tay ôm bổng ta lên, nắm lấy má ta, vẻ mặt đầy mừng rỡ.
“Năm đó nghe tin nàng bị bán, ta còn tưởng nàng đã chết, đã cho người tìm kiếm khắp nơi.Không ngờ nàng không những sống tốt, mà còn sinh cho bổn thiếu gia một đứa con!”
Ánh mắt hắn quét qua thân thể a nương, rồi dừng lại nơi bé An An đang nép trong ngực nàng, lập tức sắc mặt hắn trầm xuống:
“Đứa tạp chủng này là con của phu quân nàng sao?Các ngươi dám ra ngoài một mình, có phải hắn đã chết rồi không?”
“Ngươi câm miệng cho ta!”
A nương quát lên, sắc mặt lạnh lẽo như sương giá.
Ta không nhịn được nữa, liền há miệng cắn mạnh lên tay hắn.Triệu Vô Kha đau đớn hét lớn, suýt nữa ném ta xuống đất.
7.
A nương vội vàng lao đến, một tay kéo ta che kín sau lưng.
Triệu Vô Kha giận quá hoá cười, giọng điệu khinh miệt:
“Không phải do nhà ta nuôi, quả nhiên dạy dỗ không ra gì!”
Hắn phất quạt, hất cằm ra lệnh:
“Người đâu, bắt hết cả bọn chúng mang về cho ta!”
Chớp mắt, đám gia đinh từ bốn phía liền xông lên.A nương ôm lấy An An, quay người bỏ chạy, nhưng vừa nhấc chân liền bị người phụ nữ ban nãy chặn lại.
“Tam tỷ, tỷ không được đi đâu hết!”