2.
Thẩm Thế An làm quan đã nhiều năm, vô cùng coi trọng thanh danh.
Hắn chẳng dễ gì chủ động bỏ người vợ tào khang. Nay ta tự mình xin rời đi, tính ra đây là chuyện hiếm hoi mà ta và hắn có thể thống nhất ý kiến.
Chỉ là ta không ngờ rằng, người đau lòng nhất khi ta hòa ly, lại là hai nha hoàn thông phòng của hắn.
Một người tên Cúc Thanh, người còn lại tên Lan Hương. Cả hai đều khóc đến đứt ruột đứt gan.
Các nàng nói:
"Sợ rằng từ nay sẽ chẳng tìm được một vị chủ mẫu nào rộng lượng như tỷ nữa. Chỉ tiếc bọn muội còn vướng bận con cái, nếu không, nhất định sẽ theo tỷ rời đi."
Ta cười khan hai tiếng:
"Các muội đừng châm chọc ta như vậy. Thật ra, ta là người không rộng lượng nhất đấy."
Nhà họ Từ giàu có, năm đó ta mang theo không ít của hồi môn.
Trong số đó, hai bộ trang sức quý nhất – bộ trâm ngọc phỉ thúy ta để lại cho Cúc Thanh, bộ bảo thạch thì trao cho Lan Hương.
Những thứ còn lại, ta thu dọn suốt đêm.
Hừng đông hôm sau, ta mang theo ba cỗ xe ngựa, rời khỏi Thẩm gia.
Lúc gả đi, ta mang theo bao người, khi trở về, lại chỉ còn một thân một mình.
Sau lưng, cổng thành dần hóa thành một chấm đen nhỏ.
Bánh xe lăn trên đất vàng, vó ngựa tung lên từng cơn bụi mù.
Gió cát thổi vào mắt, ta chỉ chớp nhẹ hai cái, ngay cả chấm đen nhỏ kia cũng chẳng còn nhìn thấy nữa.
Thanh Châu, Thanh Châu...
Mấy năm xa cách, "Nhất Phẩm Tiên" vẫn là "Nhất Phẩm Tiên", chỉ là trước cửa tửu lâu, đã không còn bóng dáng thiếu niên từng ngồi viết thư khi xưa.
Phụ thân ta vẫn mập mạp, làn da rám nắng, bụng tròn như dưa hấu, tay ôm một hộp kẹo đậu mà ta từng thích nhất hồi bé, sớm đã đứng chờ trước cửa tửu lâu.
Ông cười hề hề:
"Bậc nghĩa hiệp phần lớn là đồ tể, kẻ bạc tình phần nhiều lại là kẻ sĩ. Ta đã nói với con từ sớm, Thẩm Thế An không phải người tốt. Giờ về rồi thì tốt rồi!"
Ông vừa nói vừa ôm ta lên lầu hai, mở rộng một cánh cửa sổ, hớn hở khoe khoang:
"Nhìn đi! Giang sơn mà cha con đổ công xây dựng cho con!"
Ngẩng đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy trên đường người qua lại như mắc cửi, ba bốn đứa trẻ đang nô đùa, những gánh hàng rong rao bán không dứt, hương hoa dành dành từ cửa tiệm phấn son theo gió bay đến, ngưa ngứa chóp mũi.
Phụ thân ta vẻ mặt đầy mong chờ, hỏi:
"Thế nào?"
Ta đáp:
"Rất náo nhiệt."
Ông vẫn chưa hài lòng, tiếp tục gặng hỏi:
"Còn gì nữa?"
Ta trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói:
"Rất có hương vị nhân gian."
Bốp!
Phụ thân ta vỗ mạnh lên đầu ta một cái.
"Con bé ngốc! Cả con phố này đều là của nhà họ Từ chúng ta! Cha con nuôi con cả đời!"
Ta: "?"
Nhớ lại năm đó khi vừa xuất giá, ta từng khuyên phụ thân:
"Gả cho Thẩm Thế An, sau này 'Nhất Phẩm Tiên' của nhà chúng ta có thể mở rộng đến tận kinh thành!"
Sau này, Thẩm Thế An quyền cao chức trọng, người muốn nịnh bợ hắn nhiều không đếm xuể.
Để tránh bị nghi kỵ, kế hoạch mở tửu lâu ở kinh thành chỉ đành gác lại.
Nhưng không ngờ, trong khi ta chẳng hề hay biết, phụ thân ta lại âm thầm mua cả một con phố.
Lòng ta vừa cảm động, lại vừa có chút chua xót.
"Nhất Phẩm Tiên" cuối cùng cũng không thể mở đến kinh thành.
Nhẩm tính lại, tám năm tuổi xuân trôi qua, còn mất đi hai bộ trang sức.
Ta lấy khăn chấm nhẹ khóe mắt.
Hầy, đây gọi là chuyện gì chứ?
Trở lại làm đại tiểu thư nhà họ Từ, mỗi ngày của ta chỉ còn ba việc:
Ăn, chơi, ngủ.
Phụ thân ta nhìn ta, rồi lắc đầu ngao ngán:
"Thẩm Thế An đã nuôi con gầy nhom thế này sao?"
Đã nhiều năm rồi, ta chưa từng được ai nâng niu trong lòng bàn tay, vậy nên lần này, ta ngoan ngoãn nghe lời.
Ăn một cách sảng khoái, chơi một cách sảng khoái, ngủ một cách sảng khoái.
Cứ như vậy hai tháng trôi qua, cuối cùng cũng có chút sức sống.
Ta nới lỏng thắt lưng, cầm quạt phe phẩy, chậm rãi đi tìm phụ thân.
"Nhất Phẩm Tiên" vẫn đông khách như mọi ngày, nhưng hôm nay có vẻ đặc biệt náo nhiệt.
Từ xa nhìn lại, trước cổng có một đám đông đang vây quanh, giữa đó có hai nam nhân áo đen vô cùng nổi bật.
Một người tên A Đại, một người tên A Nhị, đều là tay chân của "Nhất Phẩm Tiên", bình thường nếu không có khách gây rối thì bọn họ cũng chẳng xuất hiện.