1.
Kiếp trước, vào dịp Quốc Khánh.
Con bạn thân của tôi vượt cả nghìn cây số từ nơi xa tới, chỉ để làm phù dâu trong đám cưới của tôi.
Theo phong tục, phù dâu sẽ là người mang bộ nữ trang cưới “ngũ kim” đi cùng cô dâu chú rể rời khỏi nhà.
Thế nhưng mẹ tôi lại hăng hái giành việc ấy:
“Bạn thân cái gì mà bạn thân, bao nhiêu năm không gặp, con cũng yên tâm giao cho nó mấy món trang sức quý giá đó hả? Đưa đây, để mẹ giữ!”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, mẹ đã lườm cho một phát, phán luôn:
“Mẹ là mẹ ruột của con, con không tin mẹ thì tin ai?!”
Và rồi, khi hai bên gia đình được mời vào làm lễ nhập tiệc, mẹ tôi đột ngột la lên thất thanh:
“Trời ơi, mất rồi! Bộ nữ trang cưới mất tiêu rồi! Chắc chắn là có trộm, mau báo công an!”
Sự việc xảy ra tại khách sạn nên ai nấy đều hoảng hốt, không dám chậm trễ.
Tôi và chồng đang bận tiếp đón quan khách, đành phải nhờ bạn thân và phù rể lo liệu chuyện này, chạy đôn chạy đáo.
Bọn họ phải đi kiểm tra camera, tra lại mọi tuyến đường... Cuối cùng mới phát hiện ra: là mẹ tôi đã để quên bộ nữ trang... trên xe hoa.
May mà còn tìm lại kịp, nên hôn lễ mới không bị phá hỏng.
Mọi chuyện vừa yên, mẹ tôi lại cố tình kéo tôi vào phòng nghỉ, thì thầm bằng giọng chẳng khác gì lên lớp:
“Mày yên tâm để người ngoài đi tìm là sao hả?”“Mày không sợ nó là trộm à? Lỡ nó ôm nguyên bộ nữ trang bỏ trốn thì sao?”“Mày đúng là hồ đồ hết biết! Mẹ là mẹ ruột mày đấy, mẹ có thể hại mày chắc?”
Tôi chỉ muốn lấy váy cưới bịt miệng bà ấy lại ngay lập tức.
Đúng lúc đó, cửa phòng nghỉ bị đẩy bật ra.
Bạn thân tôi và phù rể xuất hiện, trên tay là chiếc hộp đựng nữ trang.
Cô ấy không nói một lời, chỉ đặt hộp xuống rồi xoay người bỏ đi.
Tôi vội kéo tà váy cưới cồng kềnh đuổi theo, hổn hển giải thích.
Cô ấy chỉ quay đầu lại, giọng lạnh lẽo:
“Nhược Ương, hôm nay là ngày vui của mày. Tao chúc mừng đến đây thôi. Quay lại đi.”
Sau lưng tôi, mẹ vừa mở hộp nữ trang, vừa bắt đầu… kiểm hàng.
“Để tao xem, có bị tráo đồ giả không đã!”
Tôi suýt nổ tung.
“Mẹ có thể đừng gây thêm chuyện vào đúng ngày cưới của con không?”
Mẹ tôi làm bộ tủi thân:
“Tại là đám cưới của con nên mẹ mới lo lắng! Mẹ kiểm rồi, vòng tay bằng vàng thật đấy, không bị tráo!”
Nói xong, bà còn giơ chiếc vòng lên như khoe chiến tích —Trên mặt vòng là dấu răng của bà, rõ ràng rành mạch như bằng chứng cắn thử hàng ngoài chợ.
Cũng từ đó, tôi và bạn thân chính thức cắt đứt quan hệ.
Sau khi cưới, tôi và chồng đều bận công việc.
Căn hộ mới mua là nhà thô, chúng tôi giao hết cho đội thiết kế danh tiếng ở địa phương thi công, muốn tạo một không gian sống thật chỉn chu và thoải mái…
Mẹ tôi lại nhảy ra làm "người hùng".
Lấy cớ muốn giúp vợ chồng son tiết kiệm chi phí sinh hoạt, bà tự tiện dẫn một đám họ hàng xa lắc mà chính tôi còn chẳng biết mặt, đến căn hộ mới đo đạc lung tung.
Chưa hết, bà còn tranh thủ dúi luôn bản thiết kế sơ sài vào tay chồng tôi.
Chồng tôi nể mặt người lớn, cũng không phản đối gì nhiều.
Kết quả, đội thi công "chắp vá" vừa khởi công đã đập thủng tường chung với nhà hàng xóm.
Tiền thì chẳng tiết kiệm được đồng nào, lại còn mất thêm cả đống để bồi thường thiệt hại.
Tôi về nhà, nghiêm túc bảo mẹ: “Từ giờ, đừng can thiệp vào chuyện của con nữa.”
Mẹ lập tức đỏ hoe mắt, giọng nghèn nghẹn:
“Mẹ là mẹ con, mẹ có thể hại con chắc? Con sao lại nói mẹ như thể mẹ là người xấu vậy?”
Bà nội tôi chen vào: “Thì cũng chỉ là cái tường thôi mà, xây lại là xong.”
Ba tôi thêm dầu vào lửa: “Chuyện lớn của con, ba mẹ không lo thì ai lo? Người ngoài đâu có máu mủ gì mà đi quan tâm mày!”
Em trai tôi cũng nhảy vào chốt hạ:
“Mẹ phải nhờ họ hàng dưới quê, không chỉ tốn tiền, còn tốn cả ân tình. Sao chị có thể nói mẹ như vậy?”
Dưới cơn mưa đạo đức đổ dồn từ mọi phía, cuối cùng, việc thi công căn nhà vẫn do đội thợ “gà mờ” đó đảm nhận.
Ba tháng sau khi hoàn thiện, vợ chồng tôi mới dọn vào ở.
Ai ngờ đâu, chính đống vật liệu rẻ tiền, kém chất lượng trong nhà đã âm thầm đầu độc tôi. Kết quả kiểm tra: tôi mắc bệnh bạch cầu – một loại ung thư máu do nhiễm độc.
Chồng tôi may mắn thoát nạn vì thường xuyên đi công tác, không ở nhà lâu.
Trên giường bệnh, tôi vừa mới nói mẹ vài câu trách móc.
Thế là cả gia đình kéo đến — từng người, từng người một, đứng từ đỉnh cao đạo đức mà ném vào tôi từng lời mắng mỏ như đạn pháo:
Em trai tôi nói: “Mẹ đều là vì chị cả thôi, có cần làm lớn chuyện đến mức được đằng chân lân đằng đầu không?”
Ba tôi tiếp lời: “Rõ ràng là chuyện ngoài ý muốn, sao con không thể tha thứ cho mẹ?”
Bà nội tôi thì dịu giọng: “Cùng là người trong nhà, có gì mà không giải quyết được bằng yêu thương và bao dung chứ?”
Trước việc tôi mắc bạo bệnh, cả nhà hờ hững đến mức lạnh tanh.
Họ quay lưng bước đi, lo ngay loáng cho em trai tôi một hôn lễ linh đình rộn ràng.
Tôi chết trong đau đớn, kết thúc mạng sống trên chính giường bệnh của mình.
Linh hồn tôi lặng lẽ trôi đến đám cưới ấy.
Bà nội nói: “Do số Nhược Ương nó khổ, vừa cưới xong đã mắc bệnh hiểm nghèo.”
Ba tôi cau mày: “Ngày vui như thế, nhắc chuyện xui xẻo làm gì?”
Em tôi khoác tay cô dâu đi từng bàn mời rượu. Trong đám đông có người tinh mắt, nhìn kỹ cô dâu rồi thốt lên:
“Sao bộ nữ trang này giống hệt của chị mày đeo lúc cưới thế?”
Em trai tôi chỉ cười giả lả rồi chuồn thẳng.
Tôi thì thấy rất rõ, chiếc vòng tay kia chính là cái vòng năm đó — còn nguyên dấu răng in hằn mà mẹ tôi từng cắn thử.