3.
Sáng hôm sau, gần tới giờ đi làm, tôi lại thấy mẹ đang bận bịu trong bếp.
Thật ra bà chẳng biết nấu ăn gì cả.
Trong nhà có thuê người giúp việc theo giờ cố định, chuyên lo ba bữa.
Nhưng mẹ tôi lại rất thích… làm màu.
Bà thích lăng xăng trong bếp, thích nghe người khác khen vài câu kiểu như “Mẹ vất vả quá”, “Mẹ giỏi thật đấy”.
Trước đây, để khỏi phải chứng kiến cảnh bà loay hoay lóng ngóng, tôi đều cố gắng dậy thật sớm, vào bếp phụ bà chuẩn bị bữa sáng.
Nhưng hôm nay thì không.
Tôi giả vờ ngủ quên, xách túi chuẩn bị ra cửa.
“Mẹ ơi, con trễ rồi, phải đi liền bây giờ.”
“Nhược Ương, con không ăn sáng sao, hay là con…”
Mẹ đứng lặng ở cửa bếp, tay run rẩy cầm tờ hướng dẫn sử dụng đồ gia dụng, vẻ mặt lúng túng, bối rối.
Hóa ra, bà đã ở trong bếp cả tiếng đồng hồ, vậy mà nồi cháo vẫn chưa chín, còn trứng dưới đáy nồi thì đã cháy đen sì.
Chỉ là mấy nút bấm đơn giản trên thiết bị nhà bếp thôi, mà bà có thể lục đục suốt cả giờ đồng hồ.
Mẫu mực điển hình của kiểu “vừa bận vừa vô dụng”, chuyên gia biểu diễn sự hy sinh để người khác ca tụng.
Tôi mỉm cười:
“Mẹ yên tâm, con ghé ngang mua ít bánh bao, không để bụng đói đâu.”
Tôi cố tình nói vậy để chặn đứng màn diễn cảm động của bà, rồi làm như chợt nhớ ra điều gì.
“Mẹ ơi, nhớ nhắc ba con chuyện bài phát biểu thăng chức ở tập đoàn chiều nay nha, đừng để ông ấy quên đó.”
Nghe vậy, mắt mẹ tôi lập tức long lanh sáng rỡ, ánh nhìn phức tạp, rõ ràng là đang nghĩ đến chuyện gì đó.
Nhìn biểu cảm đó là tôi biết — mẹ đã cắn câu rồi.
4.
Kiếp trước, bài phát biểu ấy là do chính tay tôi soạn nháp, chỉnh sửa đi chỉnh sửa lại nhiều lần, cuối cùng mới chốt được bản hoàn chỉnh cùng ba tôi.
Vậy mà ngay trước giờ lên sân khấu, ba phát hiện trong cặp tài liệu không phải bài phát biểu, mà là… tờ hướng dẫn sử dụng máy chăm sóc da của mẹ tôi.
Hồi đó may mà tôi còn giữ bản mềm trong máy tính.
Tôi phải vội vã xin nghỉ làm, chạy như bay đến tận nơi, kịp thời đưa bản in ra cho ba, mới cứu được tình hình.
Tôi vẫn nhớ rất rõ.
Lúc mẹ tôi mồ hôi đầm đìa chạy tới hội trường, bài phát biểu đã kết thúc, phía dưới vang dội tiếng vỗ tay.
Ánh mắt bà nhìn tôi khi ấy — lạnh lẽo, bất mãn, còn xen lẫn chút hậm hực.
Bà trách tôi, vì tôi mà bà vuột mất cơ hội “anh hùng cứu nguy” cho chồng mình.
Bởi vì tôi đã phá hỏng thời khắc bà định đóng vai "hiền thê lương mẫu", tỏa sáng giữa đám đông.
Vậy nên kiếp này, tôi quyết định — trả lại nguyên vẹn vai diễn "mỹ nhân cứu phu quân" cho bà!
Đến trưa, tôi cố tình tắt điện thoại.
Mặc kệ ba tôi gọi bao nhiêu cuộc, cũng chẳng thể nào liên lạc được với tôi.
Sau đó, tôi dùng một chiếc điện thoại khác để đăng nhập tài khoản phụ.
Quả nhiên, thấy ngay mẹ tôi vừa đăng một bài mới trên Tiểu Hồng Thư (Xiaohongshu).
Trong bức ảnh đã được chỉnh sửa mịn đến mức mất luôn cả lỗ chân lông, mẹ tôi trang điểm kỹ càng, khuôn mặt láng mịn như trứng gà bóc, không hề có lấy một nếp nhăn.
Tay chống cằm đặt lên thành ghế, khéo léo để lộ chiếc vòng tay Cartier bản fake cao cấp.
Bà ngồi nghiêng người trên ghế phụ của một chiếc xe sang, thần thái sang chảnh ngút trời.
Dòng caption bên dưới viết:【Chồng lại quên mang tài liệu quan trọng, thế là mình phải lái xe tới tập đoàn đưa cho anh ấy. Mệt chết mất thôi!】
Chuẩn kiểu “phu nhân tập đoàn” ngây ngô mà dễ thương, một bé Baby nhà giàu chính hiệu.
Tiếc là — phần bình luận hoàn toàn vắng bóng, chỉ có một tài khoản ảo chuyên bán thuốc trĩ vào thả tim.
Tôi biết tài khoản Tiểu Hồng Thư này từ kiếp trước, trong một lần vô tình lướt mạng khi đang nằm liệt giường trong bệnh viện.
Chính từ đó, tôi mới nhận ra mẹ mình luôn mang một trái tim không cam chịu tầm thường — một “baby già” khát vọng nổi bật và được tung hô.
Dưới danh nghĩa “tốt bụng”, bà từng bước một rút cạn giá trị từ tôi, và thậm chí còn vô tình đẩy tôi đến bờ vực tuyệt vọng, dẫn đến bệnh nan y.
Tiếc là khi tôi phát hiện ra thì đã quá muộn.
Chỉ một ngày sau, tôi rơi vào hôn mê vì biến chứng.
Nhưng bây giờ thì khác.
Tài khoản Tiểu Hồng Thư kia… đã trở thành một trong những “vũ khí bí mật” của tôi.
Chờ đến thời khắc thích hợp, nhất định sẽ tạo ra một cú nổ lớn đến không tưởng.
5.
Càng muốn thể hiện sự sang chảnh và rạng rỡ, mẹ tôi lại càng nhận về kết quả ngược đời.
Hôm đó, bà đánh xe "sang chảnh" từ nhà chạy đến công ty để “truyền tài liệu” giúp ba tôi.
Kết quả y hệt như kiếp trước — gặp đúng đoạn kẹt xe kinh hoàng trên cầu vượt.
Mẹ tôi và tập tài liệu đẹp đẽ kia cùng bị nhốt giữa dòng xe không nhúc nhích nổi.
Bên kia điện thoại, ba tôi đang lo lắng phát sốt, mẹ tôi thì vừa hoảng vừa bật khóc, không biết làm sao.
“Anh à, anh biết mà, em đâu có biết dùng điện thoại thông minh đâu…”
“Thư mục trong máy là gì thế? Album ảnh là gì cơ? Muốn chụp rồi gửi qua WeChat… chuyện đó khó lắm, em thật sự không làm được!”
Lúc đó, ba tôi là người cuối cùng lên phát biểu trong buổi họp thăng chức.
Trên tay ông là một bản nháp cũ chưa từng được chỉnh sửa đàng hoàng — không biết là phiên bản thứ mấy nữa.
Bài phát biểu được ông đọc lên trong tiếng ngập ngừng lúng túng, ngôn từ vụng về, giọng điệu gượng gạo.
Khán giả phía dưới người thì nhíu mày, người thì nhìn lên trần nhà, có người cố nhịn cười, còn có kẻ thì cười khúc khích ra mặt.
Ba tôi đã làm việc mấy chục năm.