7
Ta tên Toái Ngọc.
Năm bảy tuổi bị bà mối bán vào Thẩm phủ, càng lớn càng đẹp.
Khi lão phu nhân còn sống, thấy ta hầu hạ chu đáo nên còn có chỗ che chở.
Đến khi bà ấy qua đời, gia chủ Thẩm Khoách đưa ta tới thư phòng, bắt hầu hạ bên cạnh.
Vì vậy, khi hắn đè ta xuống bàn, toan giở trò bỉ ổi, ta chẳng hề sợ hãi.
Chỉ lạnh lùng cầm nghiên mực, nện thẳng vào đầu hắn.
Bởi ta biết, Thẩm phu nhân cực kỳ ghen.
Bao nhiêu nha hoàn bị “ban mặt” đều không sống quá một năm trong phủ.
Đã vậy, ta còn gì để mất? Sao phải để mất cả thanh bạch?
Quả nhiên, ta cược đúng.
Thẩm phu nhân giữ lại cho ta một cái xác toàn vẹn.
Đợi hết tháng trai giới, bà ta ngừng cấp cơm, chờ ta chết đói rồi cuộn chiếu ném khỏi thành.
Người đánh xe tên Lưu Đại – từng nhận đại ân của ta – đã lén tặng nửa miếng bánh khô, mong ta trong bụng còn chút hơi ấm mà đầu thai cho tốt.
Nào ngờ, khi đang vùi mình trong đống xác chết, bên cạnh lại rơi xuống một thi thể bị hãm hại – chính là Lư Tiểu Hồng.
Ta liền mượn xác nàng, trở về Dương Thụ thôn.
Được Đổng đại lang gật đầu chấp thuận, ta thay nàng mà sống.
Cái giá phải trả – chính là chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của Đổng đại lang: từ miếng cơm, chén nước đến y phục tắm rửa, cam đoan hắn không chết vì bẩn cũng không chết vì đói.
Làm nông vất vả, nếu không chăm chỉ, năm tới e rằng chẳng có cơm ăn.
Đổng đại lang đã đem toàn bộ ruộng đất cho dân làng thuê, nhà họ Đổng chẳng cần lo chuyện đồng áng.
Nhưng vườn rau trước sau vẫn trồng kín, chỉ tiếc khi trước Lư Tiểu Hồng phóng túng lười biếng, nên để cỏ mọc ngập đầu.
Ta một lần nữa dọn dẹp lại, bỏ ra không ít sức lực.
Nhưng ở đây, tuy vất vả, lại tự do, không phải quỳ xuống đón người, không phải cúi đầu nín thở,
Cũng chẳng cần đêm ngủ ôm riết lấy lưng quần, sợ ngày mai bị quấn chiếu ném ra bãi tha ma.
Vườn rau nhỏ nhờ ta chăm bẵm kỹ lưỡng mà dần xanh tốt trở lại.
Ngắt một nắm hành, bứt vài mầm non, dầu sôi chưng hành thơm lừng rồi nấu cháo trắng, nêm muối, lúc tắt bếp rắc thêm mầm cải – không thể tả hết hương vị.
Cơm nước xong, ta sẽ giúp Đổng đại lang rửa mặt chải đầu.
Thân thể cũng lau rửa cho hắn – lúc đầu còn thấy ngượng, về sau quen rồi, cũng không ngại nữa.
Thậm chí... ta còn giúp hắn lau chỗ kín.
Mỗi lần như thế, Đổng đại lang lại mang gương mặt như chuẩn bị tử trận.
“Trước kia Lư Tiểu Hồng cũng lau cho ngươi thế này à?” – ta buột miệng hỏi cho khuây thời gian.
Hắn đáp: “Lúc đầu có, về sau biết ta thực sự là phế nhân, không còn năng lực kia nữa, thì không làm nữa.”
Ta hỏi sao chân hắn thành ra thế.
Hắn bảo: “Lúc bất cẩn bị người hãm hại, chiến trường hiểm ác, nói nhiều vô ích.”
Ta chỉ thở dài: hậu viện hiểm ác, chiến trường càng là nơi lòng người hiểm độc.
Lại hỏi hắn từng đi khám chưa, Đổng đại lang lắc đầu:
“Có chữa được thì cũng là một phế nhân, tội gì uổng phí thời gian?”
Ta im lặng ngắm chân hắn, rơi vào trầm tư.
Khi ở Thẩm phủ, từng có vị đại phu y thuật siêu quần đến xem chân cho lão phu nhân. Nghe nói người ấy có thể cứu thịt nát xương tan, trị người từ cõi chết quay về.
Nếu có thể mời được ông ta đến, không dám mong đứng dậy tung hoành, chỉ cần có thể chậm rãi bước đi, cũng đã hơn nằm liệt thế này biết bao.
Đổng đại lang dường như đọc được tâm tư ta:
“Đừng phí công. Ta có người huynh đệ, từng hứa làm xong chuyện sẽ quay về gặp ta một lần.
Nếu đợi được, ta yên lòng mà đi.
Nếu không chờ được... cũng chẳng sao.
Đến lúc nàng thấy phiền, cứ cuốn ta lại quẳng ra bãi tha ma là xong.”
“Ngươi nói nhăng gì đó!” – ta vô thức quát khẽ.
“Bãi tha ma ấy hôi hám bẩn thỉu, ta đã từng đến, tuyệt không để ngươi quay lại nơi đó lần nữa.”
Lời vừa dứt, cả hai đều sững người.
Nhìn nhau, hồi lâu chẳng nói gì.
8
Từ sau lần chuyện trò ấy, quan hệ giữa ta và Đổng đại lang thân thiết hơn nhiều, ít ra chẳng còn lúng túng.
Tính ta vốn dễ thuận theo hoàn cảnh.
Trước kia ở Thẩm phủ, sống trong viện lão phu nhân cũng tốt, dù sau phải đến hầu ở thư phòng Thẩm Khoách cũng chưa từng ấm ức chính mình.
Nay nơi đây càng chẳng có gì để ta thiệt thòi.
Một gian nhà, hai chiếc giường – ta an ổn ngủ trên chiếc giường nhỏ bên cửa sổ.
Ngôi nhà cũng được ta sửa sang ngăn nắp, ra dáng một tổ ấm.
Mỗi sáng sớm, ta đều tiện tay hái một nhành hoa dại, cắm nơi đầu giường của Đổng đại lang.
Lâu dần, hắn cũng không còn nằm lì một chỗ như trước.
Không biết từ đâu, hắn lấy được một cành cây khô, giấu dưới gối, thỉnh thoảng lại mang ra gọt gọt.
Qua vài hôm, hắn bất ngờ đặt một vật vào tay ta – là một chiếc trâm gỗ chạm hình hoa đào.
“Cho ta?” – ta kinh ngạc ngẩng đầu, thấy hắn gật nhẹ.
Ta nâng trâm lên ngắm kỹ – thân trâm mịn màng, đầu trâm chạm khắc một đóa đào hoa rỗng, vân cánh rõ ràng, trơn nhẵn không một chỗ gồ ghề.
Nghĩ đến đoạn ngày ngày hắn vót gọt, ta bất giác mỉm cười.
Lâu lắm rồi... mới có người tặng quà cho ta.