11
Không ngờ dáng vẻ chật vật ấy lại bị Đổng đại lang nhìn thấy qua cửa sổ.
“Chạy gì mà gấp thế?”
Ta liếc sau lưng trống rỗng, thuận miệng nói dối:
“Thấy có con chó rượt theo.”
Đặt giỏ rau xuống rồi vào phòng.
Gần đây Đổng đại lang uống thuốc hoạt huyết, lại được ta thường xuyên xoa bóp huyệt đạo, ăn uống đầy đủ, sắc mặt đã có da có thịt hơn nhiều.
Giờ đang ngồi dựa xe lăn bên cửa sổ, trên đùi là một cuốn sách, dáng vẻ nho nhã thanh thoát chẳng khác gì một công tử quý tộc.
Nghĩ lại khi ta mới đến – hắn mặt xám như tro, thở cũng yếu – rồi nhìn hắn hiện giờ tuấn tú như thế, trong lòng ta bỗng sinh ra chút tự hào kỳ quái.
Nếu sau này đôi chân hắn khỏi, đi lại được, còn chẳng rực rỡ hơn sao?
“Ra ngoài nhặt được tiền à, cười tươi thế?” – hắn trêu.
Ta dụ dỗ: “Ừ đấy, không tin thì tự đi mà xem, ngoài kia toàn là vàng bạc khắp đất.”
Ta rửa tay xong, quỳ bên chân hắn, chuẩn bị xoa bóp như thường lệ.
Bất ngờ, đôi tay ta bị hắn nắm chặt lại, xoay cổ tay một cái, trong lòng bàn tay ta bỗng nặng trĩu — là một túi vải nhỏ.
“Cái gì vậy?”
Mở ra xem, thì ra là một túi bạc vụn đầy ắp.
“Ở đâu ra thế?”
Đổng đại lang nói tỉnh bơ:
“Bên ngoài là vàng bạc đầy đất mà, chắc ông trời tiện tay ném vào phòng ta đấy.”
Ta không tin, giơ tay đánh nhẹ hắn một cái.
“Nói thật đi, từ đâu có?”
Hắn hơi ngại ngùng:
“Thật ra… một nửa ruộng đất trong thôn này, còn có mấy thôn kế bên, đều là của tổ tiên nhà ta. Cho thuê lâu năm, mỗi nửa năm đều có chút tiền lời.”
Ta nhấc túi bạc cân thử: “Đây là nửa năm?”
Hắn gật đầu.
“Vậy... ngoài trưởng thôn và ngươi ra, không ai biết chuyện này?”
Đổng đại lang gật đầu chắc nịch.
Ta: !!!
Đây mà là tàn phế nằm chờ chết à?
Rõ ràng là một thiếu gia nhà giàu thứ thiệt!
Ta nhặt được của quý rồi!
Không, phải nói là — trọng sinh vào hũ vàng!
Cũng không đúng... nói sao nhỉ?
Tóm lại là tốt hơn rất rất nhiều so với dự liệu ban đầu!
Có bạc rồi, ta lập tức lên thành mời đại phu về xem chân cho Đổng đại lang.
Đại phu xem xong, thở dài:
“Chân thương nặng lại trì hoãn quá lâu, đã lỡ thời điểm chữa trị tốt nhất. Nay chỉ có thể tận lực cứu vãn.”
Ta không tiếc gì, trả bạc khám trước ngay tại chỗ.
Từ đó, đại phu cách hai ngày lại đến phủ một lần châm cứu.
Có hôm, Đổng đại lang sờ vào đôi chân chẳng còn cảm giác, hỏi ta:
“Như vậy... có đáng không?”
Ta nhìn thẳng hắn, chắc nịch trả lời:
“Đáng, rất đáng. Ta nói đáng, thì chính là đáng.”
“Lư nương tử, ta nhớ cổ nàng từng có một nốt ruồi nhỏ...”
“Thật sao? Có lẽ mùa hè nóng nực, bị muỗi cắn nên mẩn đỏ thôi. Ta về trước đây.”
Ta vội vã ôm lấy bọc thuốc, quay người bỏ đi.
Về đến nhà, cả người vẫn còn thấy ớn lạnh.
Ánh mắt Đổng đại lang suốt mấy ngày nay cứ luôn dõi theo ta, dường như đã sớm sinh nghi, giọng nói càng trĩu nặng lo lắng:
“Ngươi có chuyện gì... cứ nói với ta.”
Ta nhìn đôi chân bất động của hắn, chỉ khẽ lắc đầu:
“Không có gì.”
Trong lòng thì thầm: chỉ mong vượt qua được kiếp nạn này, sau đó sẽ thật sự được yên ổn.
Đổng đại lang không nói thêm gì, chỉ bảo:
“Ngủ đi.”
Rồi tự mình thổi tắt đèn.
Trong phòng tối om, ta mở to mắt nhìn trần nhà, tim đập liên hồi như trống trận.
12
Tới ngày hẹn.
Ta như thường lệ bưng tới một bát thuốc đậm đặc, mặt mày bình thản:
“Đại lang, uống thuốc nào.”
Nhưng bàn tay run rẩy vì tội lỗi khiến ta lỡ làm đổ một ít lên tay, đau rát khiến ta suýt làm đổ cả bát.
May sao, Đổng đại lang tay dài, nhanh chóng đỡ lấy.