13
“Tiểu mỹ nhân, ca nhớ nàng muốn chết rồi đây...”
Hắn vừa nói, vừa ép sát người ta, dán chặt cả tay lẫn eo.
Rồi thừa thế cúi xuống, cắn một cái lên mặt ta, khiến ta buồn nôn suýt nôn ra.
Ta giãy không ra, bèn mượn lực ép vào lưng hắn, chân rời đất đạp mạnh vào bàn
Triệu Hổ bị ta đạp văng ra, loạng choạng ngã ngồi trên đất.
Ta cũng ngã lăn, lồm cồm bò về phía góc tường.
Chiếc bàn bị đá đổ, cái hũ bạc vỡ tan, đá và bạc đổ lăn lóc khắp nơi.
Triệu Hổ trố mắt. Vừa định hô, ta đã nghe hắn gào lên:
“Ca! Con ả này chơi xỏ! Chạy mau... ưm ưm ưm!”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hình như ta nghe thấy tiếng Đổng đại lang kêu —
Rõ ràng hắn uống thuốc ngủ, sao có thể tỉnh?
Trong đầu như có lửa, ta lao thẳng tới bịt miệng Triệu Hổ.
Cùng lúc ấy, cửa sau nhà bếp mở bật, mấy bà thím trong thôn tay cầm chổi, xẻng, xông vào.
Một mụ mập mạnh như trâu lao thẳng tới đè lên Triệu Hổ:
“Dám ức hiếp nữ nhân làng ta, lão nương khiến ngươi tuyệt tử tuyệt tôn!”
Triệu Hổ chưa kịp rên, miệng đã bị nhét một chiếc tất thối rữa.
Một tỷ khác, hai tay như kìm sắt, vừa bóp vừa véo hắn như lột da:
“Đồ khốn! Dám động vào tiểu muội nhà ta? Hôm nay lão nương cho ngươi biết thế nào là trời cao đất dày!”
Cuối cùng cũng được thở phào, ta vội hô lên:
“Các tỷ, các thím, các bà! Ngoài kia còn một tên nữa! Mau mau đuổi theo!
Ngàn... vạn lần đừng để hắn chạy thoát!”
Thế là, các thím các mợ vừa la hét vừa hò nhau vung xẻng vác chổi lao ra ngoài.
Khung cảnh hỗn loạn vô cùng, so với kế hoạch ta định sẵn là “mai phục, vây bắt, bắt sống” thì quả thật khác xa một trời một vực.
Ta thở hắt ra, đang định chạy ra cổng phụ giúp, nào ngờ vừa quay đầu đã thấy cửa phòng chính mở toang, trong ánh trăng mờ mịt, Đổng đại lang – kẻ đáng lẽ đang ngủ say – lại tay chân lấm máu, đang bò lê từng bước về phía ta.
“A Ngọc!”
Ta hoảng hốt, lập tức chạy tới đỡ hắn dậy.
“Ta ở đây, ta không sao, huynh làm sao vậy? Bị thương ở đâu rồi?”
Tay ta bị hắn nắm chặt đến phát đau, hắn mượn lực ngồi dậy, thấy ta vẫn nguyên vẹn bình yên, liền siết ta vào lòng như thể muốn hòa làm một.
“A Ngọc...”
Tựa đầu lên vai hắn, xương vai cứng chạm vào cằm khiến ta đau rát, mà ta lại chẳng hề tránh.
Ánh mắt nhìn về phía trong phòng – một mảnh hỗn độn:
Chiếu mền bị kéo rơi, xe lăn lật úp, ấm trà vỡ nát đầy đất…
Chỉ nghe hắn nói:
“Ta nghe thấy tiếng trong nhà bếp, cuống quá nên... đẩy ngã xe lăn, làm đổ bàn trà. Ta lết ra bằng cả tay chân, lại bị mảnh vỡ cắt vào tay...”
“A Ngọc, ta là phế nhân, ta vô dụng, không bảo vệ nổi nàng…”
Lời ấy, ta nghe thật rõ — giọng hắn nghẹn lại, lẫn trong hơi thở ấm nóng giữa gió đêm.
Tâm ta như bị ai đâm một nhát.
Cả đời ta, dường như chưa từng có ai nói sẽ bảo vệ ta.
Thuở nhỏ bị bán, bị huấn luyện, bị đánh đập…
Sau vào Thẩm phủ, hầu hạ người không có tâm, chứng kiến tử biệt sinh ly như cơm bữa.
Hôm nay còn ngủ cùng giường, ngày mai đã bị quấn chiếu vứt ra bãi tha ma.
Khi bị Thẩm Khoách để mắt tới, ta biết thân thấp phận mỏng, biết mình không thoát nổi, vậy mà vẫn cắn răng phản kháng.
Ngay cả cú đánh bằng nghiên mực hôm đó, ta cũng tính đi tính lại không dưới mười lần.
Ta chỉ tiếc... lúc đó chưa đủ lực để lấy mạng hắn.
Mà giờ đây, lại có một người, ôm chặt ta, nói rằng “ta vô dụng, không bảo vệ nổi nàng.”
Thì ra... trên thế gian này, thật có người vì ta mà tự trách.
Thì ra, ta cũng có thể là người quan trọng trong lòng người khác.
Gió đêm phảng phất, tiếng người ồn ào như đã xa hẳn.
Chúng ta cứ lặng lẽ ôm nhau trong sân, cho đến khi —
“Giá!”
Tiếng vó ngựa dồn dập như xé tan đêm tối.
“Đại lang! Đổng đại lang! Ta mới về đã bắt được một tên chuột nhắt rình rập nhà ngươi, định cảm tạ ta thế nào hả?”
Ta quay đầu — chỉ thấy một hán tử mặc chiến bào cưỡi ngựa oai phong tiến vào.
Trong tay cầm roi ngựa, mà đầu roi... chính là Triệu Bưu bị trói chặt!
14
“Ối giời!” — không biết mợ nào cười khanh khách:
“Xem hai đứa nó kìa, giờ phút này còn ôm nhau đấy!”
Mặt ta đỏ bừng như bị nướng chín. Vừa định đứng dậy, lại bị Đổng đại lang ôm chặt không buông, mãi đến lúc ta thật sự không thở nổi, hắn mới chịu thả ra, còn lặng lẽ kéo ta núp sau lưng.
“Đa tạ các vị tỷ tỷ, thẩm thẩm hôm nay ra tay tương trợ.”
“Ơn gì mà ơn, Lư nương tử cả ngày mời bọn ta ăn uống, đó là tình nghĩa. Nay giúp nàng, là chuyện đương nhiên.”
Đổng đại lang quỳ xuống hành lễ, nói rằng sau này nhất định sẽ đích thân đến từng nhà bái tạ.
Giữa những tràng cười vui vẻ, ta vội đỡ hắn đứng lên.
Lúc này, vị chiến tướng kia đã ngang nhiên bước vào sân, dáng dấp oai phong như tượng Quan Vũ trong miếu thờ.
Cả đám người chợt im phăng phắc.
Hắn giơ nắm tay, đấm mạnh lên vai Đổng đại lang:
“Trước đây còn sống dở chết dở, giờ trông không tệ đấy.”
Cú đấm ấy làm ta suýt nữa lùi lại ba bước mới đỡ được hắn.
Ta còn chưa kịp tức giận, đã ngẩng đầu lườm cho hắn một cái.
Ánh mắt ta, hẳn là sắc như đao.
Vị hán tử kia nhìn thấy mà không nén được bật cười:
“Ấy, xem ra... cay đấy!”
Ta còn chưa kịp đáp, đã nghe Đổng đại lang thấp giọng:
“A Ngọc, không được vô lễ... đây là Bình Vương điện hạ.”
Cái gì?
Bình... Vương... Điện hạ?
Nếu không phải đang đỡ lấy Đổng đại lang, có khi ta đã quỳ rạp xuống ngay tại chỗ.
Thế mà vị Bình Vương kia chẳng hề coi là chuyện to tát, lại vung tay tát nhẹ thêm một phát vào vai Đổng đại lang nữa.
Ta lại phải lùi thêm nửa bước, gắng giữ thăng bằng.
Lúc này, mặc kệ hắn là vương gì, điện gì, ta thật chỉ muốn... trừng chết hắn cho rồi!
15
Tiễn hết các thím mợ, trong sân chỉ còn lại ta, Đổng đại lang, Bình Vương cùng thị vệ, và hai huynh đệ họ Triệu — Triệu Bưu bị trói, Triệu Hổ nằm dưới đất rên rỉ.
“Bọn này ăn trộm nhà ngươi à?” — Bình Vương lên tiếng, vừa nói vừa túm dây dắt Triệu Bưu ném xuống đất.
Đổng đại lang đáp:
“Gọi là mưu tài hại mạng cũng không sai.”
“Thế thì chém.” — Bình Vương nói dứt khoát, lập tức có binh lính xông đến lôi Triệu Bưu ra.
Triệu Bưu hoảng hốt:
“Các ngươi giết người bừa bãi, ta... ta muốn kiện, kiện lên quan phủ!”
“Kiện à?” — Bình Vương nhướn mày, tiện tay chỉ người:
“Đi, mời tri huyện đến.”
“Tuân lệnh!” — binh sĩ phi ngựa đi liền.