Chàng muốn chuộc tội… chuộc tội cho những gì mình từng phạm phải.
Chàng muốn giữ mạng sống cho Tống Diễm.
Ta chợt nhớ tới câu nói năm nào của mẫu thân:
“Người ấy gánh trên lưng quá nhiều, con… sẽ chẳng thể có kết quả đâu.”
Thì ra là vậy.
Thì ra là vậy.
Ánh mắt Hứa Thu Trì mờ mịt, lệ trượt dài bên má.
“Diệp Kim Hà, ta làm sao dám nói… rằng ta tâm duyệt nàng đây?”
“Ta xuất thân hèn mọn, lại từng có một mối hôn ước.”
“Dẫu có vào quan trường, cũng toàn làm những việc dơ bẩn, chỉ có thế, mới có thể leo lên từng bậc một.”
“Còn nàng, và cả gia đình nàng — đều chính trực thanh bạch, luôn giữ lòng nhân ái. Ta… là một kẻ mang tội trong người.”
“Ta biết bản thân mình không xứng. Cho nên ta liều mạng, chẳng dám tiêu một đồng bổng lộc nào, tất cả đều để dành — chỉ để chuẩn bị một sính lễ ra hồn.”
“Ta từng nghĩ, sau khi Tống Diễm thành thân rồi, nàng sẽ không còn hà khắc với ta nữa. Nhưng nàng vẫn cảm thấy ta chẳng xứng với bất kỳ nữ tử tốt lành nào, càng không xứng với nàng… vì thế hết lần này đến lần khác gọi ta rời đi.”
Giọng chàng khản đặc.
“Đời ta, chẳng có gì hay để nói. Duy chỉ có một người tên Tống Diễm là thứ duy nhất liên kết giữa ta và nàng. Miễn sao nàng còn bằng lòng nói chuyện với ta, thì nói gì… ta cũng nghe.”
Chàng ngẩn ngơ nhìn ta, khẽ giọng hỏi:
“Nàng… có hận ta không?”
Ta gật đầu, rồi hỏi:
“Lúc đó… ngài biết ta tâm duyệt ngài, phải không?”
Chàng ngập ngừng một lúc, cuối cùng thừa nhận: “Biết.”
Ta cười khẽ:
“Cho nên ngài mới tự tin như vậy. Mặc ta mang tai tiếng, để đến hai mươi tuổi còn chưa gả.”
“Ngài chắc chắn rằng, ta sẽ chờ.”
“Nhưng Hứa Thu Trì… không kể ngài có cảm thấy mắc nợ Tống Diễm bao nhiêu, thì đó cũng là việc của ngài.”
“Không phải của ta. Ngoài ân cứu mạng ra, ta chưa từng thiếu nàng điều gì.”
“Huống hồ, ta cũng không phải nữ tử nào đó vì danh tiết mà tìm đến cái chết.”
“Ngài muốn chuộc tội thì tự đi mà chuộc. Can hệ gì đến ta?”
“Tình cảm ta không nhìn thấy, thì cũng xem như không tồn tại.”
“Hứa Thu Trì, người mà giờ ta thật lòng tâm duyệt — chính là dạng quân tử như Tạ Hiến Chi.”
Ta không dây dưa nữa, xoay người rời đi.
Chàng trầm giọng:
“Nếu ta… muốn hắn phải chết thì sao?”
Ta lạnh lùng đáp:
“Vậy ta nhất định khiến ngài đền mạng.”
Gió lạnh thấu xương, ta siết chặt áo choàng.
Không buồn nhìn lại người ấy.
Một mạch trở về phủ.
Cù Nghiên chạy ra đón:
“Phu nhân, lúc nãy người không có nhà, Vương phi phủ Nhiếp chính có gửi thư đến, nói là… nguyện giúp người khuyên giải Hứa đại nhân…”
Tiểu nha đầu thoáng thấy chút sự thật năm xưa, lòng có phần lo lắng.
Ta nhẹ giọng dỗ dành:
“Ngươi mấy hôm nay cũng mệt rồi, đi nghỉ trước đi.”
“Còn về Vương phi, cứ hồi âm… không cần phiền.”
Dù gì, Hứa Thu Trì cũng sẽ chẳng nghe nàng.
Cả con người chàng, và thứ gọi là tình cảm ấy… đều là thứ ta không gánh vác nổi.
Bất kể là yêu hay không yêu, chàng thực sự chưa từng để ta được sống yên ổn một ngày.
Bảy mươi hai vòng lăn qua đinh sắt, ta chịu được.
Giống như năm đó, khi chúng ta cưỡi ngựa ngắm xuân nơi Giang Nam, con ngựa bất kham nổi điên giữa đường.
Tạ Hiến Chi không hề do dự, nhảy vọt từ lưng ngựa khác sang ngồi sau lưng ta, cùng ta kiềm cương ngựa hoang, hóa giải hiểm nguy.
Chúng ta là phu thê cùng hoạn nạn.
Ta thay trang phục mệnh phụ, dắt ngựa một mình xuất môn.
Một đường phi nhanh về hướng hoàng cung.
Dọc đường, bao nhiêu cảnh vật từng quen mắt thời còn khuê nữ đều đã đổi thay.
Cổng Ngọ Môn chỉ còn cách một đoạn.
Ta siết chặt dây cương.
Nhưng nơi cuối con đường, lại có một cỗ xe ngựa án ngữ.
Bất đắc dĩ phải dừng lại.
Mành xe được vén lên, lộ ra một gương mặt tái nhợt.
Gầy gò, thanh tú, ánh mắt vô hồn.
“Đừng đi nữa.”
Chàng khẽ nói.
“Tạ Hiến Chi… sẽ không sao cả.”
13
Ta và chàng lặng lẽ nhìn nhau thật lâu.
Chàng thất thần nói:
“Ta lại vọng tưởng rằng… nàng có thể đối xử tệ với người mình yêu.”
“Năm xưa nàng cũng từng rất tốt với ta.”
Ta không tiếp lời, chỉ nghiêm túc nói:
“Hứa đại nhân, giữa chúng ta, đã không còn nợ nần gì nữa.”
“Mọi lời hứa năm xưa… cũng xem như xóa bỏ cả rồi.”
Chàng khẽ gật đầu: “Dù sao thì kết cục… cũng đều như vậy cả.”
Ta bỗng thấy lòng chua xót.