3.
Ta không còn tìm gặp Bùi Tranh nữa.
Tuy cùng sống trong một viện, nhưng phòng của hắn ta gần chỗ Từ Minh Nguyệt hơn.
Phòng ta ở gần cửa bên, hôm đó đốt xong tập phương thuốc, ta liền rời khỏi viện.
Mãi đến ba ngày sau, hắn ta giận dữ xông vào phòng bao trong quán rượu, hất văng chén rượu trong tay ta xuống đất.
Ta đã ngà ngà say, nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Khương Vân, mấy ngày liền nàng bặt vô âm tín, ta còn tưởng nàng đang vùi đầu ôn thi.”
“Không ngờ lại ở đây sống cuộc đời sa đọa mê muội.”
“Còn ba tháng nữa là đến kỳ tuyển chọn.”
“Khương Vân, nàng khiến ta quá thất vọng!”
Tay của ta bị hắn ta kéo đau nhói, ta chợt nhớ tới những lời hắn ta nói với Từ Minh Nguyệt hôm ấy, không nhịn được bật cười lạnh.
Rốt cuộc là ai khiến ai thất vọng đây?
“Bùi Tranh, ngươi quản hơi nhiều rồi đấy.”
“Ta làm gì, thì liên quan đến ngươi sao?”
Bùi Tranh sững người, ánh mắt đầy vẻ không dám tin.
Khí thế hung hăng của hắn ta dịu đi đôi phần, nhưng giọng nói vẫn kiên quyết không thể phản bác: “Về với ta.”
Ta chẳng động đậy, chỉ hất mạnh tay hắn ta ra rồi ngồi xuống, thuận tay nâng vò rượu lên uống cạn, hoàn toàn không để tâm đến hắn ta.
“Khương Vân, ta hỏi nàng lần cuối, nàng có về hay không?”
“Nếu nàng còn tiếp tục trụy lạc như thế này, kiếp này ta sẽ không bao giờ gặp lại nàng nữa.”
“Một nữ tử khuê các như nàng, lại ngày đêm ra ngoài mua rượu uống say, còn ra thể thống gì?”
Đây là lần đầu tiên Bùi Tranh nói với ta bằng lời lẽ cay nghiệt như vậy.
Nhưng ta lại rất bình thản.
Bởi vì kiếp này, ta cũng chẳng định gặp lại hắn ta nữa.
“Nữ tử khuê các? Lúc ta không ngủ không nghỉ hai ngày, theo ngươi xuống núi trị dịch, ngươi lại chẳng nghĩ đến chuyện ta là khuê nữ, chỉ biết giấu Từ Minh Nguyệt trên núi, sợ nàng ta nhiễm bệnh.”
“Sau khi dập được dịch, ta kiệt sức đổ bệnh, ngươi lại dẫn Từ Minh Nguyệt xuống núi nhận cảm tạ từ dân làng thôn Đông. Hừ, lúc ấy ngươi cũng chẳng xem nàng ta là khuê nữ cần tránh mặt ngoại nam nhỉ à?”
“Bùi Tranh, ngươi không đi làm kép hát thì thật đáng tiếc.”
“Dù sao thì, ngươi vốn chẳng thật lòng muốn ta thi đỗ Thái y cục.”
“Từ hôm nay trở đi, ta và mọi thứ trên núi Hoạch Lộc, không còn liên quan đến ngươi nữa.”
Ta cười nhạt, rót đầy một chén rượu, nghiêng tay, để dòng rượu sáng trong ấy nghiêng đổ xuống đất.
Sắc mặt Bùi Tranh lập tức trắng bệch, lúng túng không thốt nên lời.
“A Vân, nàng… nàng nghe được gì rồi sao?”
“Đó chỉ là hiểu lầm, thật ra ta…”
Hắn ta chưa kịp nói hết câu thì có một giọng nói trong trẻo cắt ngang từ cửa phòng.
“Tranh ca ca, hiểu lầm gì vậy?”
Là Từ Minh Nguyệt.
Nàng ta tự nhiên khoác tay Bùi Tranh, môi nở nụ cười ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại đầy cảnh giác.
Bùi Tranh khựng người lại, lập tức quay sang nhìn ta.
Ta lặng lẽ chờ đợi, trong lòng vẫn còn le lói một tia hy vọng không ra gì.
Thế nhưng…
“Không có gì… đi thôi.”
“Khương Vân đã tự sa ngã như thế, chúng ta cũng không cần phải bận tâm nữa.”
Bùi Tranh cứ thế rời đi, còn tay Từ Minh Nguyệt vẫn luôn khoác chặt nơi cánh tay hắn ta, chưa từng buông ra.
4.
Bóng họ khuất dần thật lâu sau, ta mới mượn men say mà cố gắng bình ổn tâm trí.
Có lẽ… đã đến lúc rời đi rồi.
Ít nhất, ta không muốn tiếp tục sống trong viện mà Bùi Tranh thuê nữa, ngày ngày phải nhìn bọn họ ân ái.
Thế nhưng ta còn chưa kịp thu dọn xong hành lý, thì đã nhận được tin Vệ lão bá nguy kịch.
Bùi Tranh lập tức sai người đưa ông xuống núi.
Sắc mặt ông tái xanh, hơi thở yếu ớt, không còn hy vọng nữa.
Ta vội vã muốn đi mời Thái y, nhưng lại bị lão bá ngăn lại.
“Đây là dư độc từ trận ôn dịch năm xưa, vẫn chưa được giải sạch, ta đã dùng thuốc đè ép suốt mười năm nay.”
“Giờ ta đã như ngọn đèn leo lét trong gió, cho dù là thần tiên hạ phàm cũng không cứu được đâu.”
“Cùng lắm ta cũng chỉ còn sống được nửa tháng nữa thôi, đừng phí công vô ích mà xoay xở làm gì.”