8.
Nghe đồn loại độc này là bí dược của hậu cung, chuyên dùng để xử lý những chuyện ô uế trong hoàng thất, tuyệt đối không có thuốc giải.
Ta suy đi tính lại, quyết định đi tìm một cố nhân của Vệ lão bá: Tống lão tiên sinh.
Ông ấy từng là Thái y chuyên phục vụ các quý nhân hậu cung, kiến thức uyên bác.
Để không khiến Bùi Tranh và Từ Minh Nguyệt sinh nghi, mỗi ngày ba lượt ta mời các lang trung khác nhau đến xem bệnh cho lão bá.
Ban đầu họ còn tới nghe ngóng, về sau thấy nhiều quá cũng chán, chỉ cho rằng ta lo lắng đến phát cuồng.
Tống lão tiên sinh tới đúng lúc giữa trưa, khi mọi người đều đã bị ta đuổi ra ngoài, không ai chú ý.
Sau mấy lượt chẩn mạch, ông ấy nhíu mày nói:
“Là Quy Nguyên Tán.”
“Đây là loại độc bí truyền do Giang Thái y năm xưa chế ra, từ lúc pha chế đến khi uống không được quá một ngày, nếu không sẽ mất hiệu lực.”
“Nhưng… cả nhà Giang Thái y đã bị xử trảm từ hai ba năm trước rồi mà…”
Ta mới biết, năm xưa, vị Giang Thái y này bị ép động tay động chân vào thuốc bổ của thái tử trong vụ mưu phản của Tĩnh vương.
Vụ án đó liên lụy không ít người, cả phụ thân của Bùi Tranh là Thiếu khanh Thái thường tự Bùi Duẫn Minh cũng bị điều tra, suýt mất chức.
Hoàng thượng thấy Giang Thái y bị ép buộc nên không tru di cửu tộc, nhưng Giang gia, từ chủ mẫu đến con cái đều bị xử chết.
Từ đó, Quy Nguyên Tán bị thất truyền, trong cung cũng không còn.
“Chẳng lẽ, Giang Thái y từng truyền phương thuốc này cho người khác?” Ta lặng thầm suy đoán.
“Không thể đâu. Nghe nói ông ta từng bảo, Quy Nguyên Tán là bùa hộ mệnh của Giang gia, ngoài con cái ra, tuyệt đối không ai biết.”
“Ông ta nói chỉ cần có phương thuốc trong tay, Giang gia sẽ còn giá trị lợi dụng.”
Tống lão tiên sinh vừa nói vừa lộ vẻ khinh miệt.
“Vậy chẳng lẽ… con ông ta vẫn còn sống…” Ý nghĩ này dọa ta rùng mình.
“Sao có thể? Hoàng thượng đã xử tất cả rồi.” Tống lão tiên sinh ngạc nhiên, tưởng ta quá đau buồn mà hoang tưởng, bèn an ủi: “A Vân à, ngươi phải nghĩ thoáng chút.”
Ta tâm trí rối loạn, bỗng nhớ lại cách Từ Minh Nguyệt được đưa lên núi Hoạch Lộc đầy bí ẩn.
Thân thế nàng ta vẫn luôn là một ẩn số.
Có lẽ, bí ẩn ấy sắp bị ta vạch trần rồi.
“Lão tiên sinh, Giang gia có thân thích nào hiện còn làm quan chốn triều đình không?” Ta chợt nhớ một chuyện, vội vàng hỏi.
Hôm đó Bùi Tranh sai Từ Minh Nguyệt đi tìm thúc phụ để mời Thái y.
“Có. Tòng đệ ông ta, Giang Doãn Thận, đang làm ở Đại Lý Tự.”
Lòng ta càng thêm chắc chắn.
Rất có thể, nữ nhi của Giang Thái y năm xưa không chết, mà bị tráo thân phận, bí mật đưa lên núi.
Người bị xử chết chỉ là một thế thân.
Dù sao đây cũng chỉ là suy đoán của ta.
Tiễn Tống lão tiên sinh xong, ta lén đưa bạc cho một tiểu y đồng, sai hắn âm thầm điều tra chuyện Giang Thái y.
Tên y đồng kia lanh lợi, nhân lúc đi bốc thuốc đã hỏi thăm được.
Phu nhân của Giang Thái y họ Từ, có một tử một nữ.
Nhi tử là Giang Hằng, tuấn tú nổi bật, ai cũng biết. Nhưng nữ nhi tên là Giang Nguyệt, nuôi trong khuê phòng, chẳng ai từng thấy mặt.
Xem ra, Từ Minh Nguyệt chính là Giang Nguyệt.
Không ai biết diện mạo Giang Nguyệt, Giang gia mới có thể đánh tráo, âm thầm đưa nàng ta ra khỏi hoàng thành.
Giờ đây lại cấu kết với Bùi Tranh, hạ độc Vệ lão bá, mưu đồ cướp lấy phương thuốc của ta, đổi thân phận, chen chân vào Thái y cục lần nữa.
Sau khi nắm rõ tình thế, ta đang suy tính đối sách thì một nha hoàn của Từ Minh Nguyệt nhân lúc chủ không có nhà, len lén tìm đến.
Trước kia mẫu thân nàng ấy bệnh nặng, chính ta đã cứu sống không lấy một đồng.
Thế nên khi ta nhờ nàng ấy giúp nghe ngóng một chút tin tức, nàng ấy lập tức gật đầu đồng ý.
Nàng ấy hầu hạ Từ Minh Nguyệt kỹ lưỡng, khiến đối phương không mấy đề phòng.
Vì vậy, nàng ấy đã nghe lén được: Từ Minh Nguyệt hiện đang giữ một chứng cứ đủ khiến Bùi gia thân bại danh liệt.
Bùi Tranh luôn muốn lấy để hủy đi, nhưng Từ Minh Nguyệt không chịu, bắt hắn ta phải lấy phương thuốc ra trao đổi.
Xem ra, trước khi chết, Giang Thái y đã để lại cho nữ nhi không ít “bùa hộ mệnh”.
Nhưng đáng tiếc…
Ta không định để nàng ta sống.
Bởi vì… Vệ lão bá đã chết rồi.
Loại độc này không có thuốc giải, dù ta dốc hết sức lực, cuối cùng vẫn bất lực.
Lão bá không để lại lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn ta thật kỹ.
Ta nén nước mắt, siết chặt tay ông: “Gia gia, người yên tâm.”
Bùi Tranh và Từ Minh Nguyệt cũng có mặt bên cạnh, mắt không rời khỏi ta và lão bá, sợ ta lén giấu lấy chìa khóa.
Rất tiếc… để bọn họ thất vọng rồi.
Đến tận khi lão bá được hạ táng, tay ta vẫn hoàn toàn trống không.