6
Quán ăn sáng của tôi ngày càng đông khách.
Con dâu lại dạy tôi thêm vài món, như sủi cảo, hoành thánh.
Còn bày cho tôi dựng một cây gậy cạnh quán, treo thêm vài món đồ thủ công nhỏ để bán kèm.
Buôn bán ngày một khá hơn.
Lấy công làm lãi, chẳng được nhiều,
nhưng cũng đủ để hai mẹ con tự lo một bữa cơm no.
Quầy hàng bày lâu, tôi cũng dần quen mặt trong khu.
Có mấy bạn trẻ còn đùa gọi tôi là “bà ngoại truyền cảm hứng của năm”.
Đúng lúc ấy, trong nhóm cư dân có một chủ hộ là người phụ trách bên viện dưỡng lão.
Anh ấy than bà nấu bữa sáng đột xuất nghỉ việc, đang lo mấy hôm tới không có ai nấu.
Trong nhóm lập tức có người @ con dâu tôi, giúp tôi kéo mối.
Người phụ trách viện dưỡng lão rất sảng khoái, đồng ý ngay.
Còn bảo có thể cho tôi dùng bếp và dụng cụ của viện, bột mì cũng cấp miễn phí.
Tôi vui vẻ nhận lời.
Buổi tối, con dâu nấu đầy một bàn, còn khui một chai rượu vang đang giảm giá ở siêu thị.
Cô rót hai ly, giống như vô số lần trước đây.
Chỉ là trước kia, cô rót cho Triệu Ôn Thư và Triệu Thành.
Còn bây giờ, cô để một ly trước mặt mình, ly còn lại đẩy tới trước mặt tôi.
Cô nâng ly về phía tôi: “Mẹ, thử không ạ?”
Cả đời này, tôi nhìn hai cha con họ uống biết bao lần, mà bản thân chưa từng nếm.
Nhìn ly rượu trước mắt, tôi hơi do dự: “Uống có say không, mai còn phải làm bánh bao cho viện dưỡng lão đấy.”
Con dâu bật cười: “Không đâu ạ, rượu vang độ cồn thấp, hơn nữa chỉ một ly.
Uống một chút còn đẹp da nữa.”
Tôi nghe mà ngượng: “Từng này tuổi rồi còn đẹp với đẽ gì.”
Con dâu cười: “Thì có sao?
Hôm mình rời khỏi nhà, cũng là mẹ nói với con đấy thôi:
‘Chỉ cần chưa duỗi thẳng hai chân xuống lỗ, thì làm gì cũng chưa muộn.’”
Ngực tôi thoáng nóng lên.
Trong lòng như mặt hồ chết lặng mấy chục năm,
đến lúc gần bảy mươi, bỗng dậy những gợn sóng.
Tôi nâng ly, chạm vào ly của con dâu: “Ừ, chưa muộn.”
7
Hốc mắt con dâu hơi đỏ, nhưng giọng lại đầy vui mừng: “Còn một tin tốt nữa.
Mẹ ơi, con được thăng chức rồi, lên trưởng phòng Marketing.”
Cô ở công ty này hơn mười năm.
Vốn làm không tệ, lẽ ra đã nên được thăng sớm.
Nhưng trong nhà việc không bao giờ hết.
Mấy năm qua Triệu Thành tự xưng họa sĩ lớn, ngày ngày vùi đầu sáng tác, mà cũng chẳng thấy bán được mấy bức cho ra hồn.
Con dâu bị xoay đến rối bời, lại còn hay phải xin nghỉ để dỗ dành mỗi khi hắn bùng nổ cảm xúc.
Chuyện thăng chức cứ xa vời mãi.
Rời khỏi hai cha con ấy rồi mới phát hiện, thì ra chuyện này cũng đơn giản như vậy.
Chúng tôi nâng ly chúc mừng.
Vì ánh trăng như nước ngoài cửa sổ, vì cái vực sâu cuối cùng cũng thoát ra, vì ngày mai dần sáng rõ.
Đêm ấy tôi ngủ rất yên.
Chỉ trừ đôi lúc tiếng chuông điện thoại vang lên, phá mộng đẹp.
Con dâu dùng chính điện thoại của mình, chặn liên lạc của hai cha con họ.
Rồi cầm điện thoại tôi, kiên nhẫn dạy tôi cách chặn và xóa.
Cô dạy xong, điện thoại của chúng tôi cuối cùng cũng yên ắng.
8
Hôm sau tôi dậy thật sớm, vội tới viện dưỡng lão.
Người già ngủ ít.
Tôi đến chưa tới năm giờ, trong sân đã có mấy bóng lưng còng đi tản bộ.
Người nhiều tuổi lại thích đông vui, một nhóm người lon ton theo tôi vào bếp, cứ đòi phụ tôi nấu cháo, nhồi bột, hấp bánh bao.
Tôi thật sự thấy ngại, nhưng họ nhiệt tình quá đỗi.
Trong bếp rộn rã tiếng nói cười, đến khi bận rộn xong, xửng bánh đặt lên lửa, chỉ chờ chín là bốc ra.
Lúc này tôi mới rảnh một chút, nhìn ra cửa xem các cụ dậy đủ chưa.
Vừa nhìn, đã thấy một bà lão tóc bạc trắng, chống gậy đứng ở cửa thò đầu ngó vào.
Bị tôi bắt gặp ánh mắt, bà lập tức lúng túng, vội vàng né đi chỗ khác.
Quay người định đi thì suýt nữa trượt chân.
Ban đầu tôi còn chưa nhận ra,
nhưng từ phản ứng của bà, tôi chắc chắn đó là Trần Thanh Thanh—
mối tình đầu mà chồng tôi nhung nhớ mấy chục năm.
Trông bà chẳng giống mắc Alzheimer, không thấy mất trí, vẫn nhận ra tôi.
Những năm 70, Trần Thanh Thanh và Triệu Ôn Thư vốn là một đôi trai tài gái sắc trong làng.
Cả hai đều sinh ra trong gia đình nho học, cha mẹ là thầy đồ.
Ngay cả tên cũng đầy mùi thư hương.
Chẳng ngờ gặp đúng mười năm biến động,
cha của Trần Thanh Thanh bị tố phát ngôn “không đúng đắn”, bị tống giam.
Cô cũng bị liên lụy, bị đuổi học, công an triệu tập điều tra.