01.
Ta ngồi chụm mình nơi góc tường, vừa lưu luyến mân mê bạc trắng, vừa chau mày nhìn kẻ điên kia.Hắn vẫn ngây dại, miệng không ngừng lẩm nhẩm: “A Dao, A Dao.”Cái tên hắn gọi chính là Triệu Vân Dao – vị tiểu thư quyền quý bậc nhất, nay đã là Thái tử phi.Một kẻ điên mà cũng vọng tưởng đến quý nữ sao!Ta liếc mắt đầy khinh miệt, khẽ cười lạnh: “Đừng mơ tưởng, trước mặt ngươi chỉ có ta – một kỹ nữ hèn mọn mà thôi.”
Không rõ hắn phạm tội gì mà bị giam trong chốn tối tăm ẩm thấp, thân thể dơ bẩn, tóc rối tung, khó phân rõ dung nhan.Ngoài cửa, ngục tốt thúc giục: “Nhanh lên! Quý nhân bỏ bạc mua ngươi, chẳng phải để ngươi ngẩn người đâu.”Ta nghiến răng, lén nhét một nén bạc vào tay hắn, dịu giọng nịnh bợ: “Đại ca, phiền người mang thêm cho hai thùng nước nóng.”Hắn cười nham hiểm, giọng chua chát: “Thật đáng tiếc! Ngươi tuy là đệ nhất mỹ nhân của Thiên Hương Lâu, cuối cùng lại phải hầu hạ một kẻ điên.”
“Ngươi quả thật giống Triệu tiểu thư, nhưng nàng nay đã là Thái tử phi cao cao tại thượng, còn ngươi chỉ xứng ghép cùng một kẻ ngốc – đúng là trời sinh một đôi hèn hạ.”Nghe đến đây, tim ta thoáng khựng lại.Người ngồi ôm gối nơi góc tường kia… chẳng phải Ngũ hoàng tử sao?Nhớ lại năm nào, đêm hội Thượng Nguyên, chàng khoác cẩm bào nguyệt sắc, tóc đen như mực, dáng vẻ phong thần như ngọc, nụ cười nhẹ nghiêng cả thành…Vậy mà nay, chỉ còn sót lại một kẻ điên dơ dáy nơi ngục thất.
Ngục tốt hắt thùng nước xuống, giọng lạnh băng: “Nói cho ngươi biết, nếu không khiến Ngũ hoàng tử trở lại như nam tử, thì ngươi cũng chỉ có một con đường chết.”“Trước ngươi, đã có ba ả bỏ mạng rồi!”Ta chợt hiểu, phía sau tường tất có kẻ đang ngấm ngầm theo dõi.Ta bước đến gần, nhẹ tay lau rửa cho hắn.Bất ngờ, hắn giữ chặt lấy tay ta, khẽ nói dịu dàng: “A Dao, ngươi đến thăm ta rồi.”Máu nóng dồn lên mặt, ta nghiến tay bóp mạnh: “Mở to mắt mà nhìn! Ta không phải người trong lòng ngươi!”
Tắm rửa xong, ta đẩy hắn vào chỗ tối, cắn môi áp lên đôi môi khô nứt kia, lặng lẽ nhét vào miệng hắn viên dược đã chuẩn bị sẵn.Đừng trách ta, ta chỉ muốn giành một con đường sống.
Bên ngoài vọng lại tiếng cười chế giễu:“Xem ra Ngũ ca thật sự đã hóa điên.”“Hóa ra hắn chẳng phải bất lực, mà chỉ khi gặp khuôn mặt giống Thái tử phi mới chịu có phản ứng.”“Đường đường Ngũ hoàng tử, nay chẳng khác gì một con dã thú!”
Ta đưa tay bịt chặt tai hắn, không để hắn nghe những lời sỉ nhục ấy.Hắn lại nghiêng người, tựa hồ muốn che chở cho ta.
Chợt, một giọng nói cao quý mà lạnh nhạt vang lên:“Hắn đã điên rồi, các ngươi còn phải hạ tiện đến mức ấy sao.”
Lời vừa dứt, tất cả đều im bặt.Qua bờ vai hắn, ta thoáng thấy một bóng dáng kiêu kỳ uy nghi —— chính là Thái tử phi Triệu Vân Dao.
Người đời vẫn nói ta có bảy phần giống nàng.Nhưng chỉ khi tận mắt đối diện, ta mới hiểu đó chỉ là lời dối trá.Nàng như thần nữ cao cao tại thượng, còn ta chỉ là cỏ dại nơi bùn nhơ.
Ánh mắt ta khẽ chạm vào nàng, ta lập tức cố ý cất tiếng rên rỉ.Thái tử phi chau mày, nâng khăn che mũi, thản nhiên quay lưng:“Trò hề này, đến đây là đủ.”
02
Ta vốn dĩ đã sắp bị lôi ra chém rồi!
Đám rùa rụt cổ, bọn quý nhân kiếp sau không có cả lỗ đ*t kia!
Dùng xong lão nương liền muốn giết cho sạch!
Miệng ta vừa khóc vừa chửi, mắng thẳng đến mười tám đời tổ tông của bọn chúng.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao kề sát cổ, Ngũ hoàng tử không biết từ đâu lao ra.
Hắn bị đánh đến mặt mũi bầm dập, thân hình chật vật vô cùng.
Vừa nhìn thấy ta, hắn lập tức đẩy ngục tốt cầm đao, ôm chặt lấy ta vào lòng.
Thoát nạn trong đường tơ kẽ tóc, ta òa lên khóc như điên, điên cuồng đấm vào lưng hắn.
Ngũ hoàng tử chỉ khẽ vuốt tóc ta, mỉm cười ôn hòa: “A Dao, A Dao, đừng sợ… ngoan.”
Ta dựa vào lồng ngực ấm áp ấy, cơ thể giá lạnh cứng đờ mới từ từ dần dần ấm trở lại.
Chưa chết… ta chưa chết!
Ta kéo tay áo hắn, vừa khóc vừa lau hết nước mắt cùng nước mũi.
A Dao thì A Dao vậy.
Chỉ cần có thể sống, đừng nói là làm thế thân cho Thái tử phi, cho dù bắt ta đóng vai nương nương mẫu thân hắn, ta cũng cam!
Ta bắt chước dáng vẻ Thái tử phi, kiêu ngạo lạnh lùng mà nói: “Đại ngốc tử, từ nay về sau ta chính là Triệu Vân Dao.”
“Ta là nữ nhân ngươi yêu nhất, ngươi phải đối xử thật tốt với ta, hiểu chưa?”
Nào ngờ Ngũ hoàng tử lại chẳng ngốc!
Hắn hất tay ta, giận dữ: “Ngươi không phải A Dao!”
Nói xong, hắn xoay người bỏ đi.
Nhìn bọn ngục tốt mắt hổ rình mồi, ta nào dám ở lại, vội vàng đuổi theo.
Ta lải nhải bên tai hắn: “Ta chính là A Dao!”
“Chẳng lẽ ngươi quên rồi? Chúng ta vừa ở trong ngục còn ôm hôn mặn nồng!”
“Ta là thê tử của ngươi!”
Ngũ hoàng tử rốt cục chịu dừng bước.
Hắn xoay người, chủ động nắm tay ta, nghiêm túc nói: “Được, phu nhân.”
Chúng ta sắp thoát khỏi thiên lao rồi!
Ta vội vàng quay lại lấy bạc còn để trong ngục.
Ai ngờ cai ngục ôm túi bạc, thẳng chân đá ta ngã lăn ra đất, khinh khỉnh: “Ngươi còn mơ mộng giữa ban ngày à?”
Ngực đau nhói, ta gượng dậy, ngồi vào lòng hắn, dịu dàng nũng nịu: “Đại ca~ thương xót chút, một nữ nhi yếu ớt như ta, không có ít bạc phòng thân, ra ngoài sao mà sống nổi?”
Tên cai ngục thò tay nắn eo ta, nhe răng vàng cười dơ bẩn: “Bạc, ta có thể cho.”
“Nhưng ta cũng muốn nếm thử nữ nhân của Ngũ hoàng tử là mùi vị gì~ Vừa nãy ngươi rên nghe thật xuân tình.”
Bạc rất quan trọng.
Bạc vô cùng quan trọng!
Nhẫn thì nhẫn…
Nhẫn mẹ gì nổi nữa!
Ta rút chiếc trâm bén nhọn trên đầu, kề sát cổ hắn, nghiến răng: “Cùng lắm thì chết! Ta dù sao cũng từng hầu hạ Ngũ hoàng tử.”
“Giết ngươi, nhiều lắm cũng chỉ bị ăn đòn!”
Cai ngục tức khắc ném bạc vào ngực ta, nhổ một bãi: “Mẹ kiếp! Điên phụ! Cho ngươi đấy!”
Ta ôm chặt túi bạc, kéo tay Ngũ hoàng tử, quay lưng bỏ đi.
Vừa bước ra cửa, ta mới phát hiện lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Cả người mềm nhũn, chân cũng run rẩy.
Ta gấp gáp giục hắn: “Đi, đi mau, rời khỏi chốn quỷ quái này!”
03
“Vào cái chốn quỷ quái này, cả đời cũng đừng mong ra ngoài nữa.”
Ta cùng Ngũ hoàng tử bị giam trong một tòa cung điện hẻo lánh.
Nghe lão thái giám lẩm bẩm hai câu, ta suýt nữa bị dọa chết, cứ tưởng mình từ ngục lao tối tăm lại bị nhốt sang một địa ngục khác.
Nào ngờ! Nào ngờ!
Đây nào phải chốn quỷ quái, rõ ràng là tiên cảnh nhân gian!
Ta đảo mắt một vòng, ngây người như hóa đá.
Trời ơi đất hỡi!
Nhìn kìa - giường gỗ trắc to lớn, hoa văn chạm trổ tinh xảo!
Lại xem màn the thêu Tô, màu sắc óng ánh, chất vải thượng hạng!
Ngoài sân còn có vài cây trái, vô số hoa quý.
Chỉ tiếc không ai chăm nom, mọc dại sum suê.
Ngũ hoàng tử ngồi trên bậc thềm, ánh mắt ngẩn ngơ.