05
Những ngày trong lãnh cung cũng chẳng phải lúc nào yên ổn.
Có kẻ rảnh rỗi không việc làm, cứ đứng ngoài cửa thò đầu vào dòm ngó, chỉ để xem Ngũ hoàng tử rốt cuộc ngốc đến mức nào.
May còn có thị vệ canh cửa, bọn chúng không dám xông vào.
Nếu không, chỉ sợ đã bắt Ngũ hoàng tử bò ra đất học tiếng chó sủa rồi.
Quả nhiên, ngoài kia vang lên tiếng chó tru.
“Nghe nói Ngũ hoàng tử ngốc thật.”
“Ném miếng thịt cho hắn, bảo hắn học chó kêu, xem có chịu không?”
“Thử gọi hắn ra coi nào.”
Nghe vậy, lửa giận trong lòng ta bùng lên.
Ta bưng ngay một chậu nước bẩn tạt thẳng ra ngoài.
Kẻ kia tức tối hét: “Con tiện nhân! Ngươi dám hắt nước vào ta! Biết ta là ai không?”
Biết chứ.
Chính là kẻ hôm đó ngoài thiên lao, xem trò ta cùng Ngũ hoàng tử hoan lạc, đến nỗi mặt đỏ tía tai.
Không biết rốt cuộc ai mới là cầm thú!
Ta giả vờ tủi thân, mặt mày đáng thương lại diễm lệ, cất giọng ngọt ngào: “Ôi chao, công tử, là thiếp sai, không trông thấy ngài.”
Ta bước ra, cầm khăn toan lau mặt hắn.
Tên đê tiện kia liền thừa cơ định sờ tay ta.
Ta lập tức rụt về trong cửa, để hắn chụp vào khoảng không, thần sắc còn thoáng thất vọng.
Ta hiểu ngay, hắn nào có hứng xem Ngũ hoàng tử, rõ ràng là tới tìm ta!
Lại còn muốn xông vào bắt ta đi thì bị thị vệ lạnh lùng ngăn lại.
Có kẻ kéo hắn: “Lỡ để Hoàng hậu biết chúng ta tới đây, nhất định mắng té tát.”
“Thôi đi, đừng sinh chuyện.”
Ta tựa cửa, ngọt ngào quyến rũ: “Công tử, lưu cho thiếp chút tín vật đi.”
“Mai mốt còn gặp lại, được không?”
Không ngờ hắn thật sự gỡ một khối ngọc bội, ném vào tay ta.
Ta tò mò hỏi thị vệ: “Kẻ đó là ai mà ngang ngược thế?”
Thị vệ thản nhiên: “Tôn tử của Hoàng hậu - Tề Chấn.”
Cái “Hoàng hậu” trong miệng hắn chính là quý phi mới được sách lập không lâu.
Ngày nàng ta được phong hậu, nghi lễ phô trương đến nỗi ngay cả lãnh cung hẻo lánh này cũng nghe rõ tiếng nhạc rộn vang.
Nghe nói ai nấy đều được ban thưởng, đến cả bọn thái giám mặt lúc nào cũng khắc khắc, hôm đó cũng nở nụ cười.
Hừ, ta thấy cái chốn cung đình này với thanh lâu cũng chẳng khác mấy.
Đều là giở đủ trò lấy lòng đàn ông, lừa bạc của đàn ông mà thôi.
Ta hí hửng ôm ngọc bội về phòng.
Ngũ hoàng tử đang ngồi trước bàn khắc gỗ.
Ta ngồi ngay vào lòng hắn, chìa ngọc bội: “Tên ngốc, ngươi xem trên này khắc chữ gì?”
Hắn nghiêng mặt, không thèm liếc, còn khẽ đẩy ta ra.
Ta ôm cổ hắn cười khúc khích: “Ghen rồi hả? Ta chỉ đùa chút thôi, muốn moi chút lợi lộc.”
“Ngươi coi, vài câu đã có ngọc bội rồi!”
Ngũ hoàng tử mím môi, trầm giọng: “A Diệu, như vậy không hay.”
Thần sắc hắn nghiêm nghị.
Hắn không đồng tình với cách ta làm.
Nếu là Ngũ hoàng tử minh mẫn ngày xưa, hẳn đã mắng ta là hạng nữ tử không biết xấu hổ.
Nhưng dẫu ngốc, tâm hắn vẫn thanh cao.
Còn ta, chỉ mấy đêm gối chăn, đã hồ đồ tưởng có thể cùng hắn kề lòng kề dạ.
Ngốc thật, kẻ ngốc… lại là ta.
Ba tháng qua trong lãnh cung, ta cũng quen dần bọn cung nữ, thái giám đưa cơm, thậm chí đôi lúc còn chuyện trò cùng thị vệ.
Qua lời họ, ta ghép lại bóng dáng một Ngũ hoàng tử thật sự.
Sinh ra cao quý, thông tuệ tuyệt luân, phong thái quân tử.
Dẫu điên dại, chẳng ai nỡ nói hắn một câu xấu.
Có cung nữ lau nước mắt, thở dài: “Ngũ hoàng tử chỉ có một lỗi, là quá nhân từ.”
“Ở nơi này, kẻ nhân từ… chẳng sống lâu đâu.”
Hắn thương cả chim sẻ bị thương, từng xin giảm hình phạt cho nô tài, tăng lương bổng.
Triều chính đâu vào đấy, văn võ toàn tài, trời sinh kỳ tài, thế mà nay lại rơi vào cảnh này.
Nghe nói ba tuổi, từng có cao tăng muốn độ hắn vào cửa Phật.
Hắn từng chu du bốn phương, thật sự mang lòng từ bi.
Ta cúi đầu vuốt ve miếng ngọc bội.
Nghĩ bụng, người như thế, dẫu sa cơ cũng sẽ có ngày Đông sơn tái khởi.
Ta phải liệu đường sớm cho bản thân.
Không thể đợi đến khi hắn phục quý, mình lại trở thành hạng phụ nhân bị vứt bỏ.
06
Sau nửa năm bị giam trong lãnh cung, Hoàng hậu bỗng hạ chỉ chuyển chúng ta đến Đan Hà cung.
Nghe nói, Đan Hà cung vốn dĩ là tẩm cung trước kia của Ngũ hoàng tử.
Cũng ở đây, ta lần đầu được diện kiến Hoàng hậu.
Bà ta gần bốn mươi, vậy mà vẫn diễm lệ đoan trang, quý khí lẫm liệt.
Ta quỳ dưới đất, lén ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy bà châu ngọc đầy đầu, khí thế phi phàm.
Cúi đầu xuống, ta lại thấy đôi hài kia dùng chỉ vàng thêu hoa, mũi giày còn đính hạt trân châu to bằng ngón tay cái.
Trời cao đất rộng ơi, quá ư xa hoa rồi!
Sau này mà quay lại Thiên Hương Lâu kể cho các tỷ muội, hẳn sẽ làm bọn họ ghen tỵ chết mất.
Hoàng hậu nắm tay Ngũ hoàng tử, thở dài: “Than ôi, mẫu thân ngươi phẩm hạnh có khiếm khuyết, nhưng cũng chẳng nên liên lụy đến ngươi.”
“Ta đã nhiều lần cầu xin hoàng thượng, ông ấy mới nguôi giận, chịu để ngươi ra ngoài.”
“Từ nay về sau cứ an tâm ở Đan Hà cung.”
“Mọi việc có bản cung chống lưng cho ngươi.”
Ngũ hoàng tử vẫn ngốc nghếch, chẳng biết đáp gì, còn làm rơi cả nước dãi xuống cánh tay hoàng hậu.
Ta ngẩng đầu, vừa kịp thấy gương mặt bà ta nhăn nhúm vì ghê tởm, trong lòng ta cười sướng như hoa nở.
Lúc ấy, phía sau có người khẽ ho một tiếng: “Mẫu hậu, trong phòng ngột ngạt, nhi thần ra ngoài dạo bước.”
Khi đi ngang, hắn còn kín đáo đá ta một cái.
Ta cũng lập tức tìm cách chuồn ra.
Đi qua giả sơn, bất ngờ có kẻ lôi mạnh ta kéo vào sau núi đá.
Ta giật nảy mình, mặt biến sắc.
Hóa ra là Thái tử!
Hắn nhìn dáng vẻ ta hoảng hốt, phá lên cười: “Ngươi kìa, giống như con mèo nhỏ vụng trộm, sợ cái gì?”