1.
Người cười đến nheo cả mắt, vẻ rạng rỡ chẳng giống chút nào với vị phu nhân Tướng phủ băng lãnh, đoan nghiêm của ban ngày.
Đặt khay đồ ăn xuống bàn, người còn rón rén thò đầu ra ngoài nhìn quanh, rồi mới cẩn thận khép chặt cửa phòng.
Ta trừng mắt nhìn cảnh trước mặt, không tài nào nối kết nổi dáng vẻ hiện giờ với hình tượng quý phụ cao quý kia.
“Phu nhân… người đây là?” Ta mơ hồ hỏi.
“Đứa nhỏ này, gọi gì mà phu nhân, phải gọi nương chứ!” Người vừa trách yêu vừa gõ nhẹ lên vai ta một cái, đau đến mức ta suýt chảy nước mắt.
Chẳng phải ban ngày chính miệng người bảo gọi ‘nương’ nghe quá thân mật, chưa quen hay sao?
“Nào, để nương nhìn kỹ con xem nào. Bao nhiêu năm không gặp, Châu nhi đã thành một đại cô nương rồi. Đôi mày, đôi mắt kia giống hệt nương, chậc chậc… còn cái cằm này, đúng là giống ngoại tổ phụ của con.”
Người chẳng chút kiêng dè, véo nắn mặt ta đến đỏ ửng, niềm vui hiện rõ trong từng đường nét.
Không lẽ giờ người mới thật sự nhận ra sao…
“Tất cả đều do lũ người lòng dạ đen tối kia, dám tráo đổi nữ nhi của ta, khiến mẹ con ta thất lạc bao nhiêu năm trời!”
Đang cười nói, người bỗng òa khóc nức nở. Ta còn chưa kịp an ủi, người đã lau khô nước mắt, rồi tươi cười trở lại:
“Yên tâm, có nương ở đây, sau này ai cũng đừng hòng động vào con gái ngoan của nương, dù chỉ một sợi tóc!”
Tay ta cứng đờ giữa không trung: Nương làm mấy chuyện chấn động thế này, thật khó để ta yên tâm đó nha.
“Chuyện này để sau nương sẽ kể, hôm nay con chưa ăn được bao nhiêu, nương vừa lén lấy một cái móng giò từ bếp về đây, mau ăn đi.”
Vừa nói, người vừa mở nắp hộp cơm, mùi thơm ngào ngạt lập tức lan khắp phòng.
Cái móng giò bóng loáng, nhìn qua đã muốn nuốt nước miếng. Tối nay ta chỉ ăn nửa bát cơm trắng, bụng đã kêu ầm ĩ, nhưng vẫn cố nhịn:
“Nương… thật sự cho con sao?”
Không phải bẫy gì chứ!
Nương gắp một miếng thịt nhét vào miệng ta. Ô ô ô… mềm mà dai, đậm vị tương, ngon đến muốn rơi nước mắt.
Ta cắm cúi ăn như hổ đói, bất giác ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt tràn đầy yêu thương của nương. Ta lại lặng lẽ nuốt nước bọt mấy lần.
Nương, chẳng lẽ người cũng đang thèm cái móng giò này lắm sao?
2.
Sau đó, nương kể cho ta nghe, ta và thiên kim giả Thẩm Thiến Thiến vốn bị kẻ khác cố tình tráo đổi.
Người sớm đã nhận thấy điểm khả nghi, nhưng vẫn giả vờ không hay biết, âm thầm nén giận cùng lo lắng, lặng lẽ phái người khắp nơi tìm ta.
“Con không hiểu đâu, Thẩm gia đúng thật là hang hùm ổ sói!” Nương nắm lấy tay ta, khẽ vỗ vỗ như muốn trấn an.
“Thế thì vì sao ngoại tổ phụ lại gả người vào đó chứ?” Sau khi ăn xong cái móng giò, khoảng cách giữa ta và nương như được kéo lại gần hơn.
Ngoại tổ phụ là thương nhân muối nổi danh một vùng, giàu có lại quyền thế, đáng lý chẳng cần vì hôn sự mà phải uốn mình.
“Cây cao đón gió, Thẩm gia thèm thuồng bạc của Tiêu gia, chỗ nào cũng giở trò. Nếu năm đó nương không chấp nhận gả đi, e rằng Tiêu gia sớm đã vướng vào lao ngục!”
Người thở dài, giọng lộ vẻ chua chát:
“Ban đầu còn nghĩ hy sinh một mình là đủ, nào ngờ cuối cùng bọn họ lại nhắm đến con!”
Ba năm trước, ngoại tổ phụ đã tìm được ta. Thì ra Thẩm gia cố ý để người mang ta gửi nuôi trong một nhà nông thôn hẻo lánh.
Ngoại tổ phụ không công bố, cũng chẳng vội vàng nhận người, mà lặng lẽ che chở, chỉ mong ta có thể lớn lên bình yên, không vướng bụi trần.
Thế nhưng, vài hôm trước, người của Thẩm gia đột nhiên tìm đến, bịa ra chuyện năm xưa nương đi du ngoạn chẳng may sinh non, tạm trú trong nhà nông rồi nhận nhầm con nhà ấy.
Nghe qua đã thấy lắm sơ hở:
Một phụ nhân gần sinh sao lại còn mang bụng bầu lớn đi du ngoạn khắp nơi, thật vô lý hết sức. Lại vừa hay nhà nông kia cũng mới sinh con, mọi chuyện trùng hợp đến đáng ngờ.
“Hồi đó cha con cứ khăng khăng đưa nương đi ngắm cảnh, kết quả làm động thai, phải được khiêng vào nhà dân gần đó. Con chào đời, nương tận mắt thấy – một đứa bé đen nhẻm, da nhăn như khỉ con. Ấy vậy mà hôm sau, họ bế đến một đứa bé trắng trẻo, mày mắt thanh tú, vừa nhìn đã biết chẳng phải con của nương!”
Nương tức giận nói, ánh mắt như vẫn còn ẩn lửa.
Nghe đến đây, tim ta chợt nhói. Thì ra nương nhận ra ta bị tráo… chỉ vì ta quá xấu, ta nhất thời chẳng biết nên khóc hay cười.
Người Thẩm gia cố tình đổi ta, nay lại dựng câu chuyện vụng về để đón ta trở về, không rõ trong bụng họ đang toan tính điều gì.
“Dù ra sao đi nữa, lần này nương nhất định sẽ bảo vệ con đến cùng!” Người ôm chặt ta, giọng nói kiên định đến mức khiến lòng ta run lên.
3.
Ngày hôm sau, nương như biến thành một người hoàn toàn khác.
Nhìn vị phu nhân Tướng phủ trước mặt với gương mặt lạnh nhạt, thậm chí còn ẩn chút chán ghét, ta suýt tưởng mọi chuyện đêm qua chỉ là một giấc mộng.
Sau khi biết rõ thân thế, trên mặt Thẩm Thiến Thiến thoáng hiện nét áy náy:
“Thưa mẹ, xin trả lại tất cả số trang sức và y phục này cho muội muội, vốn dĩ chúng đều thuộc về muội ấy.”
Nha hoàn phía sau nàng ta bưng ra đống đồ quý giá mà nàng ta đã tích cóp suốt bao năm.
Nương khẽ vung tay, lập tức chặn lại:
“Nó chỉ là một nha đầu nhà quê, cần gì đến mấy thứ này? Thiến Thiến, con vẫn mềm lòng quá. Cứ giữ lấy, đừng ép bản thân chịu thiệt.”
Khóe môi Thẩm Thiến Thiến thoáng hiện một tia đắc ý khó thấy, nhưng rồi lại vội che đi, lùi về sau, làm bộ như bất an.
Ta bĩu môi.