5.
Nương nói chẳng sai chút nào, chuyện hôn sự của ta rất nhanh đã được đưa ra bàn bạc.
Từ sau khi ta trở về Tướng phủ, hầu như chưa từng thấy mặt cha. Có lẽ sau khi biết nương đối xử tốt với ta, ông yên tâm phần nào nên chẳng buồn để tâm thêm.
Vậy nên, khi ông đột ngột tuyên bố sẽ gả ta cho Lục hoàng tử đương triều, tất cả đều sững sờ.
Ta và nương cách một đám người khẽ nhìn nhau, ánh mắt vừa chạm liền hiểu ngay ý nhau: một hôn sự béo bở như thế, vì sao lại không để dành cho Thẩm Thiến Thiến – đứa mà ông ta tốn bao công sức mới đổi về?
Thẩm Thiến Thiến ghen đến đỏ cả mắt, mặt chẳng buồn che giấu, kéo ngay nha hoàn ra vườn chắn đường ta:
“Dựa vào cái gì mà ngươi được gả cho Lục hoàng tử? Ngươi quê mùa, không hiểu lễ nghi, lại đen, lại xấu, soi gương chưa? Ngươi xứng chắc?”
Lần đầu tiên kể từ khi quay lại Tướng phủ, ta nổi giận thật sự.
Nương có thể nói ta đen, nói ta béo, nhưng người khác thì đừng hòng!
Dù vậy, ta cũng không vì tức giận mà mất khôn. Mắng người phải đánh trúng chỗ đau. Ta chống nạnh, phản đòn:
“Thì sao? Ta là con ruột, tiểu thư chính tông của Tướng phủ. Ngươi có đẹp đến mấy thì sao? Ai lại đi cưới một đứa giả mạo?”
Một câu duy nhất, dứt khoát hạ màn vở kịch.
Thẩm Thiến Thiến ôm ngực lùi mấy bước, sắc mặt trắng bệch, “ngươi, ngươi, ngươi…” mà chẳng nói thành câu.
Đúng lúc đó, sau lưng vang lên tiếng bước chân dồn dập, Thẩm Thiến Thiến lập tức như thấy cứu tinh:
“Cha… mẹ… hai người phải làm chủ cho nữ nhi!”
“Bốp!”
Tiếng tát vang rền.
Ta theo bản năng nghiêng đầu né, nhưng cú tát đó không rơi xuống mặt ta.
Thẩm Thiến Thiến ôm má ngã sõng soài xuống đất, kinh hãi ngước nhìn người trước mặt.
Cha vẫn còn giữ tay chưa hạ xuống, nét mặt vừa giận vừa lo:
“Con gái chưa gả mà dám tranh hôn sự với muội muội, ngươi không biết xấu hổ à? Ngươi mà cũng muốn gả cho Lục hoàng tử? Nằm mơ!”
Mặt Thẩm Thiến Thiến tái nhợt như tro tàn, môi run run, chẳng thốt nổi lời nào.
Ta và nương lại liếc nhau một cái – ánh mắt cha vừa rồi, hoàn toàn không giống như đang diễn.
Lục hoàng tử này… chắc chắn có gì đó bất thường.
6.
Nương huy động hết mối quan hệ của mình, thêm cả phía ngoại tổ phụ, nhưng kết quả tra ra lại khiến tất cả đều chết lặng.
Lục hoàng tử… không – có – vấn – đề – gì – hết.
Thân thể khỏe mạnh, tay chân đầy đủ, văn chương học vấn lẫn cưỡi ngựa bắn cung đều chẳng tệ.
Ngoài cái tính kiêu ngạo cùng thói ăn chơi quen thuộc của hoàng tử, hắn hầu như chẳng có tật xấu nào đáng chê.
Thật sự không hiểu cha sợ điều gì mà không muốn Thẩm Thiến Thiến gả cho hắn đến vậy.
Hay là… mặt hắn xấu đến mức nhìn một cái là hồn lìa khỏi xác? Ta bắt đầu đoán mò trong đầu.
Không bao lâu sau khi hôn sự được định, ta rốt cuộc cũng gặp đương sự trong một buổi yến tiệc.
“Ngươi chính là vị hôn thê tương lai của bản vương?”
Hắn phe phẩy chiếc quạt xếp, ánh mắt đào hoa cong cong, vừa cười vừa không.
Khụ… ta hít sâu một hơi – trước mặt ta rõ ràng là một mỹ nam tuấn mỹ đến động lòng người!
Thấy ta nhìn chằm chằm như cô gái quê lần đầu thấy trai, hắn bật cười thành tiếng:
“Nghe nói ngươi là hạt châu lưu lạc bên ngoài của Tướng gia? Bản vương mạo muội quá, không biết có dọa đến cô nương không?”
Không chỉ đẹp trai, mà còn lịch sự nhã nhặn. Ta còn đang ngẩn ngơ thì…
Phía sau vang lên một giọng nói mềm mại như tiếng oanh hót:
“Điện hạ nói rất đúng, đây chính là muội muội đã thất lạc nhiều năm của thiếp.”
Không biết Thẩm Thiến Thiến đã bám theo từ lúc nào, dịu dàng hành lễ:
“Chỉ là muội muội từ nhỏ sống nơi thôn dã, thiếu người dạy bảo, nếu có thất lễ, thiếp xin thay muội ấy nhận lỗi trước.”
Nàng ta vừa nói vừa vòng qua người ta, đứng cạnh Lục hoàng tử như thể vị trí đó vốn dĩ thuộc về nàng.
Ta tức đến nghẹn họng, chẳng phải nàng ta đang bóng gió chê ta là con nha đầu nhà quê hay sao?
Không cam lòng ngẩng đầu lên, ta liền ngây người – dưới gốc đào, một người phong tư tuấn tú, một người dịu dàng kiều mị, nhìn thế nào cũng thấy là một đôi trời sinh.
Còn ta đứng cạnh, chẳng khác gì một tiểu nha hoàn hầu hạ.
Chắc Thẩm Thiến Thiến cũng nhận ra điều đó, đuôi mắt lông mày đều lấp lánh ý cười đắc ý, trò chuyện với Lục hoàng tử càng thêm tự nhiên thân mật.
Nhưng… không hiểu sao, trong lòng ta vẫn cảm thấy có gì đó rất sai sai.
7.
Buổi tối, nương lại mang theo điểm tâm vừa mới ra lò đến phòng ta ngồi trò chuyện.
Ta kể hết chuyện xảy ra ban ngày cho nương nghe.
“Nương, người đã tra rõ chưa, năm đó vì sao cha lại tráo đổi con và Thẩm Thiến Thiến?”
Đây là nghi vấn lớn nhất trong lòng ta từ trước đến nay.
Nương đưa tay gạt đi mảnh vụn điểm tâm dính trên mặt ta: