Từ Tĩnh ngẩng đầu nhìn Tiêu Dật, một lúc sau mới nhẹ giọng nói:
“Không giận.”
Nhận ra nếu nói thêm sẽ dễ để lộ bí mật của mình, nàng vội kéo tay Tiêu Dật bước về phía trước, đổi chủ đề:
“Ta nào dễ tức giận như vậy.
Đi thôi, sớm về nghỉ ngơi.
Mai ta còn phải đến phủ nha Tây Kinh sớm.”
“Trước thềm năm mới lại xảy ra một vụ án lớn như vậy, phải phá nhanh để mọi người còn đón tết an lành.”
Có lẽ một ngày nào đó, nàng sẽ nói với người đàn ông trước mặt về bí mật lớn nhất của mình.
Nhưng không phải bây giờ.
Tiêu Dật nhìn bóng dáng nữ tử bước đi phía trước, cất giọng hỏi:
“Án của Giang Tam nương, không phải vụ đơn giản đúng không?”
Vừa từ Linh Châu trở về, công việc bận rộn, cả ngày hôm nay hắn ở trong triều lẫn ngoài cung lo liệu mọi chuyện, chưa kịp quan tâm đến vụ án này.
Từ Tĩnh gật đầu, kể chi tiết những điều đã tra được hôm nay.
Tiêu Dật trầm ngâm, nói:
“Nếu vậy, kẻ từng tiếp xúc với cả Giang Tam nương và Ngô thẩm ở Bạch Ngọc thôn trong khoảng thời gian gần đây, rất có khả năng là hung thủ.
Nhưng Giang Tam nương và Ngô thẩm là hai người hoàn toàn khác biệt.
Một người làm sao có thể cùng lúc chiếm được lòng tin của cả hai người họ?
Chỉ e không phải kẻ tầm thường.”
“Không chỉ là khác biệt, hai người họ vốn dĩ thuộc hai thế giới khác nhau.”
“Một người là đích nữ danh gia vọng tộc, một người là góa phụ nơi thôn quê.
Nếu không phải vì quá nhiều điểm tương đồng trong cách họ bị sát hại, ai có thể liên hệ hai người này với nhau?”
Nói chuyện đến đây, họ đã về tới phòng.
Từ Tĩnh dặn Xuân Dương chuẩn bị nước tắm rồi ngồi xuống trường kỷ, nói:
“Đúng vậy.
Thành thật mà nói, hiện giờ ta rất khó tưởng tượng ra thân phận hung thủ.
Ngô thẩm thì thôi, nàng ấy không có học thức, lại là góa phụ, để chiếm được lòng tin của nàng ấy hẳn không khó.
Nhưng Giang Tam nương là đích nữ được nhà họ Giang dày công bồi dưỡng.
Dẫu rằng nàng ấy gần đây tinh thần không tốt vì chuyện của tiền phu, nhưng muốn nàng ấy tin tưởng, còn để nàng ấy đêm khuya rời khỏi nhà họ Giang, quả thật không dễ dàng.”
“Vì vậy, ta nghĩ hung thủ hẳn là một kẻ rất giỏi mê hoặc lòng người.
Ít nhất, hắn phải có sức quyến rũ nào đó khiến những nữ tử đang u uất như vậy hoàn toàn tín nhiệm hắn.”
Khi trước, dù Giang Tam nương không biết mưu đồ của Hoa nương tử, nhưng bằng trực giác nàng vẫn cảm thấy có điều không ổn trong phủ, có người muốn hại mình.
Một nữ tử như vậy, sao có thể dễ dàng bị lừa?
Ngón trỏ tay phải của Tiêu Dật khẽ gõ vài nhịp lên mặt bàn, nói:
“Vậy hung thủ này, bề ngoài hẳn mang đến cảm giác vô hại, hoặc có một thân phận khiến người ta không nghi ngờ.
Hơn nữa, theo như lời nàng, Ngô thẩm hẳn không phải nạn nhân đầu tiên.”
Dù sao, cách hắn sắp đặt quá tinh vi.
“Người lần đầu giết người, chỉ cần giữ được bình tĩnh đã là rất giỏi, làm sao đủ tâm trí nghĩ đến bố cục phức tạp thế này.”
Từ Tĩnh gật đầu tán đồng:
“Ta cũng nghĩ như vậy.
Bố cục này đã rất thành thục.
Ta nghi hắn trước đây đã giết người bằng cách tương tự, chỉ là chưa bị phát hiện, hoặc thời điểm gây án luôn vào cuối năm.
Vì vậy, trước khi về đây, ta đã bảo Diêu Thiếu Doãn điều tra xem gần đây có vụ nào tương tự, liên quan đến những nữ tử u uất tự vẫn không.”
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
Xuân Dương bước vào nói:
“Phu nhân, lang quân, nước tắm đã chuẩn bị xong.”
Tiêu Dật nhìn Từ Tĩnh, nói:
“Nàng tắm trước đi, tắm xong thì ngủ sớm, không cần đợi ta.”
Lời này cứ như thể nàng thường đợi hắn lên giường mới chịu ngủ vậy!
Nhận ra mấy nha hoàn bên cạnh đang nở nụ cười trêu ghẹo, Từ Tĩnh không nhịn được trừng mắt lườm Tiêu Dật một cái, sau đó đứng dậy vào phòng tắm.
Sáng hôm sau
Từ Tĩnh tới phủ nha Tây Kinh từ sớm.
Vừa bước vào, một nha dịch liền hồ hởi đón nàng, nói:
“Từ nương tử, cuối cùng ngài cũng tới.
Diêu Thiếu Doãn sáng nay hỏi ngài mấy lần rồi.”
Từ Tĩnh khẽ nhướn mày:
“Bây giờ chỉ mới giờ Thìn, ta đến không coi là muộn chứ?