Từ Tĩnh nhìn Diêu Thiếu Doãn, nói ngắn gọn:
“Ngươi nói đi.”
“Ngô thẩm tính tình cô lập, ta đã phái người đến thôn Bạch Ngọc hỏi thăm những người cùng thôn với bà ấy.
Họ đều nói bình thường rất ít tiếp xúc với Ngô thẩm, không rõ bà ta thường lui tới những nơi nào.
Chỉ biết rằng mỗi ngày chưa đến giờ Mão (khoảng 5 giờ sáng), bà đã gánh đậu hũ lên thành bán.
Nếu bán được nhanh, bà về sớm, còn nếu bán không tốt thì trở về muộn hơn.”
Diêu Thiếu Doãn tiếp tục:
“Tuy nhiên, chúng ta lại thu được một thông tin quan trọng.
Mặc dù dân làng không biết rõ hành tung hàng ngày của Ngô thẩm, nhưng có biết bà ta có mối làm ăn với nhiều trà lâu và thực quán trong thành, mỗi ngày đều cung cấp đậu hũ cho họ.
Nhưng họ không biết rõ là những nơi nào.
Vì vậy, chúng ta đã đến nơi bà ấy thường bày sạp hỏi thăm các tiểu thương xung quanh.
Họ kể lại rằng, trong lúc trò chuyện phiếm với Ngô thẩm, đã nghe bà nhắc tới một vài quán, không ngờ trong số đó lại có Thanh Huy Viên.”
Từ Tĩnh khẽ ngẩn người.
Không ngờ rằng Giang Tam Nương và Ngô thẩm lại có điểm giao thoa, hơn nữa xuất hiện nhanh như vậy!
Từ Tĩnh hỏi:
“Đã cho người điều tra Thanh Huy Viên chưa?”
Diêu Thiếu Doãn lắc đầu:
“Những thông tin này ta cũng vừa mới nhận được, định tự mình đi Thanh Huy Viên một chuyến.
Nhưng vừa rồi, người ta phái đi hỏi thăm thêm các sạp xung quanh đã lần ra một quán khác mà Ngô thẩm hợp tác.
Không ngờ, bà ấy còn cung cấp đậu hũ cho Lan Hinh Uyển.”
Từ Tĩnh không khỏi kinh ngạc.
Lan Hinh Uyển cũng hợp tác với Ngô thẩm sao?
Không trách được Diêu Thiếu Doãn nói vụ này rắc rối.
Hành tung của Ngô thẩm không rõ ràng như Giang Tam Nương, nhưng bọn họ lại nhanh chóng phát hiện ra hai điểm giao thoa giữa Ngô thẩm và Giang Tam Nương.
Không ngờ một người phụ nữ đơn độc như Ngô thẩm lại có khả năng nuôi dưỡng được một tú tài, xem ra bà ta rất khéo léo trong việc làm ăn buôn bán.
Từ Tĩnh đứng dậy, nói:
“Trong trường hợp này, chúng ta cứ lần lượt điều tra từng nơi một.
Trước tiên đến Thanh Huy Viên.
Ta vừa xem qua tờ giấy ghi chép, nói rằng Giang Tam Nương đến Lan Hinh Uyển là để cùng chị dâu và cháu gái đi dạo, suốt hành trình đều có họ đi cùng.
Hung thủ hẳn không có cơ hội tiếp xúc riêng với Giang Tam Nương.
Nhưng tại Thanh Huy Viên, Giang Tam Nương lại đi một mình, hơn nữa nàng ấy còn hai lần gặp riêng người của gánh hát.
Hung thủ chắc chắn phải có thời gian gặp riêng nạn nhân để thuyết phục nàng ấy làm theo lời hắn.”
Diêu Thiếu Doãn lập tức đáp:
“Từ nương tử nghĩ giống hệt ta, ta cũng cho rằng Thanh Huy Viên có giá trị điều tra hơn.”
Cả hai liền lên đường đến Thanh Huy Viên.
Nhưng không ngờ vừa đến nơi, họ đã chạm mặt Vương Thất Lang trong bộ quan phục đang từ trong đi ra.
Từ Tĩnh khựng bước, đối diện là Vương Thất Lang cũng mang vẻ mặt như thấy quỷ.
Nàng khẽ nhếch môi: “Quả nhiên oan gia ngõ hẹp.”
Diêu Thiếu Doãn dường như không ngờ người của Đại Lý Tự lại đến trước bọn họ, liền tiến lên hành lễ:
“Vương Thiếu Khanh cũng đến để điều tra án của Giang Tam Nương sao?”
Vương Thất Lang lễ phép đáp lễ, sau đó ánh mắt lạnh lẽo liếc qua Từ Tĩnh một cái, nói mỉa mai:
“Không ngờ Tây Kinh phủ nha lại chịu làm việc cùng một nữ nhân.
Ta cứ tưởng thánh chỉ của Hoàng thượng trước kia chỉ là trò đùa, không ai coi trọng.”
Đây rõ ràng là ám chỉ thánh chỉ của Hoàng thượng phong Từ Tĩnh làm tham mưu ngoại bộ cho Tây Kinh phủ nha.
Diêu Thiếu Doãn ngỡ ngàng, không khỏi liếc nhìn Từ Tĩnh.
Từ nương tử từ khi nào lại đắc tội với vị Thất Lang quân của Vương gia này?
Từ Tĩnh cười nhạt nhìn hắn:
“Xem ra đã khiến Vương Thiếu Khanh kinh ngạc.