“Anh ta muốn làm hại con tôi!”
Câu cuối cùng, mang theo máu và nước mắt, vang vọng lạnh buốt giữa đêm gió thổi.
17
“Chị Lâm Khê! Mau xem! Mau xem tin tức! Trời ơi!”
Một buổi chiều như bao ngày, Tiểu Linh cầm điện thoại lao vào quầy lễ tân như cơn gió.
Mắt mở to tròn, mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, giọng cũng gần như lạc đi.
Tôi đang sắp xếp sổ đặt lịch hẹn buổi chiều, bị cô bé làm giật nảy.
“Gì vậy? Em hù người ta hết hồn.”
“Chị nhìn đi! Trang đầu tài chính luôn đó!”
Tiểu Linh giơ ngay màn hình điện thoại ra trước mặt tôi.
“Tập đoàn Chu Thị! Chính là tên Chu Dã đó! Có chuyện lớn rồi!”
Chu Dã?
Cái tên đó như một cây kim lạnh lẽo, bất ngờ đâm thẳng vào tim tôi.
Tim tôi thắt lại.
Tôi vô thức cau mày, ánh mắt rơi xuống màn hình điện thoại trong tay Tiểu Linh.
Dòng tiêu đề in đậm đen nổi bật đập thẳng vào mắt:
【Tập đoàn Chu thị rơi vào vòng xoáy dư luận! Tổng giám đốc Chu Dã bị tố đời tư bê bối, nghi dính líu đến vụ “thế thân”!】
【Bạch nguyệt quang năm xưa – Tô Vãn lên tiếng: Tình cảm bị lợi dụng, năm năm chân tình trao nhầm?】
【Cổ phiếu Chu thị lao dốc không phanh! Niềm tin nhà đầu tư sụp đổ!】
Bên dưới là vài tấm ảnh chụp trộm mờ mờ.
Một tấm là cảnh Chu Dã phát điên đập cửa vào đêm khuya trước một khu dân cư nào đó (dù đã che mặt, nhưng tôi nhận ra ngay đó là phía sau phòng khám).
Một tấm khác là ảnh chụp nhiều năm trước, Chu Dã và một cô gái trẻ đứng cùng nhau trong khuôn viên trường đại học.
Cô gái đó… ánh mắt, sống mũi, nụ cười — giống tôi đến bảy tám phần!
Dưới góc ảnh là dấu thời gian: bảy năm trước!
Tức là… trước cả khi tôi quen anh ta!
Còn một tấm là ảnh Tô Vãn tham dự một sự kiện.
Cô ấy nhìn thẳng vào ống kính, đôi mắt hoe đỏ, vẻ mặt u buồn xen chút kiên cường.
Chú thích dưới ảnh là lời “một người bạn” trích dẫn:
“…Tôi luôn nghĩ anh ấy không thể quên tôi, vẫn giữ ảnh tôi… Không ngờ, tôi chỉ là một cái cớ đáng thương… Người mà anh ấy thật sự không buông được, là cái bóng của mối tình đầu không thể có được… Đến mức còn tìm một bản sao rẻ tiền thay thế…”
Những dòng chữ trong bài báo như từng nhát dao đâm thẳng vào tim.
Họ mô tả chi tiết cách Chu Dã coi một cô gái vô tội (ám chỉ tôi) như bản sao của mối tình đầu, giam cầm suốt năm năm.
Sau khi cô gái mang thai, hắn lạnh lùng vứt bỏ.
Sau đó vì muốn hàn gắn với “bạch nguyệt quang” Tô Vãn, nhưng không thành, liền mua say rồi giữa đêm đi quấy rối người yêu cũ (lại là tôi), bị cảnh sát bắt giữ điều tra…
Từng chuyện, từng câu, miêu tả sống động.
Biến Chu Dã thành một kẻ tâm lý méo mó, ích kỷ lạnh lùng, lợi dụng tình cảm, không có chút đạo đức nào.
Phần bình luận thì dậy sóng mắng chửi.
Cả Chu Dã lẫn tập đoàn Chu thị đều bị đóng đinh lên cột nhục nhã.
Tôi nhìn chằm chằm vào những chữ và hình ảnh đó.
Đầu ngón tay lạnh toát.
Từ sâu trong người trào lên một cơn buồn nôn dữ dội.
Không phải vì mang thai.
Mà là vì… cái sự thật vừa đến trễ vừa vô lý này.
Thì ra là vậy.
Thì ra năm năm tôi cúi đầu, nhẫn nhịn, tự cho là tình yêu chân thành — từ đầu đến cuối — chỉ là một trò đùa tàn nhẫn.
Một màn kịch được đạo diễn tinh vi.
Tôi không phải người thay thế Tô Vãn.
Tôi thậm chí… còn không đủ tư cách để làm người thay thế của cô ta.
Tôi chỉ là… một cái bóng khác, của một người phụ nữ xa xưa hơn, người mà hắn ta không thể có được.
Một bản sao rẻ tiền, vụng về, đáng thương.
Còn Tô Vãn?
Ngay cả cô ấy, hóa ra cũng chỉ là tấm màn để hắn ta che giấu sự ám ảnh lệch lạc tận sâu trong lòng.
Thật mỉa mai.
Thật nực cười.
Và cũng… thật ghê tởm.
Dạ dày tôi như bị khuấy đảo.
Tôi vội ôm miệng, lao vào nhà vệ sinh, gập người trước bồn cầu nôn khan kịch liệt.
Nước mắt theo phản xạ sinh lý trào ra.
“Chị Lâm Khê! Chị không sao chứ?”
Tiểu Linh lo lắng chạy theo, vỗ nhẹ vào lưng tôi.
Tôi vịn tay vào tường gạch lạnh ngắt.
Thở dốc từng hơi.
Khuôn mặt trong gương trắng bệch như tờ giấy.
Nhưng ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ.
Năm năm.
Trọn vẹn năm năm sống trong một nhà tù làm bằng dối trá và cái bóng của người khác.
Tôi… đúng là một con ngốc hoàn toàn.
18