1.
Tôi cuộn người trên sofa, mắt dán chặt vào tấm thiệp cưới đỏ chói đặt trên bàn, đầu óc rối như tơ vò.
Tấm thiệp này là do anh shipper vừa mới đưa tới.
Người nhận ghi tên bạn trai tôi — Thẩm Gia Ngôn.
Tôi tưởng chỉ là đơn hàng thông thường nên tiện tay bóc ra giúp anh, nào ngờ lại là... một thiệp mời đám cưới.
Không phải thiệp mời dành cho anh — mà là thiệp cưới của chính anh.
Cô dâu không phải tôi, mà là một người tên Linh San.
Tôi cầm điện thoại, lần theo số người gửi mà gọi lại. Bên kia là nhân viên của một công ty tổ chức sự kiện cưới hỏi. Đây là bản mẫu thiệp họ vừa hoàn tất, gửi tới để xác nhận lần cuối.
Người nghe máy tưởng tôi là Linh San, còn vui vẻ nịnh nọt:
“Chị Linh ơi, chồng chị đúng là chiều chị hết mực luôn á. Váy cưới anh ấy đặt riêng cho chị đã về đến rồi. Chị có thời gian ghé thử nhé? Trời ơi, tôi làm nghề bao nhiêu năm chưa từng thấy bộ nào sang đến vậy. Không hổ là bỏ ra hẳn ba mươi triệu tệ mời nhà thiết kế hàng đầu làm riêng cho chị!”
Ba mươi triệu?
Chỉ riêng con số đó đi với cái tên Thẩm Gia Ngôn thôi đã thấy… kỳ lạ.
Chúng tôi yêu nhau ba năm, cùng chen chúc trong một căn hộ chưa đầy 50 mét vuông.
Tiền thuê hàng tháng là tôi trả.
Anh nói công ty Thẩm gia lớn như vậy, anh chỉ là nhân viên nhỏ không chỗ dựa, lương tháng ba ngàn còn chẳng đủ sống.
Vì vậy tôi không do dự gánh luôn tiền nhà, tiền điện nước, tiền ăn uống, sinh hoạt… tất cả.
Một người như vậy, sao có thể bỏ ra ba mươi triệu để đặt một chiếc váy cưới?
Tôi gác máy.
Trong đầu vẫn còn phân vân — liệu có phải trùng tên không? Thôi cứ gặp trực tiếp hỏi cho ra lẽ.
Tôi lập tức nhắn tin cho Thẩm Gia Ngôn:
“Anh đang ở đâu?”
Anh nhanh chóng trả lời, giọng điệu vẫn đùa cợt quen thuộc:
“Giờ này dĩ nhiên đang đi làm ở công ty rồi, sao thế, nhớ anh hả?”
Cách kiểm tra một lời nói có phải dối trá hay không, tốt nhất vẫn là tận mắt nhìn thấy.
Tôi nhét tấm thiệp vào túi xách, bắt đầu lên đường đến công ty Thẩm thị.
2.
Đây là lần thứ hai tôi bước chân vào đại sảnh tập đoàn Thẩm thị.
Thẩm thị là một trong những nhà đầu tư đầu tiên của phòng thí nghiệm tôi.
Dự án thuốc gene ngày ấy chẳng mấy ai xem trọng. Tôi chạy đôn chạy đáo khắp nơi cũng không kéo nổi vài nhà tài trợ.
Chính vào lúc mọi cánh cửa dường như đều đóng lại, tôi gặp Thẩm Gia Ngôn.
Anh khi ấy là nhân viên Thẩm thị. Sau khi xem qua đề án của tôi, anh chủ động đứng ra kết nối, giúp tôi nhận được một khoản đầu tư từ công ty anh.
Nhưng số tiền đó không đủ để duy trì cả quá trình nghiên cứu thuốc.
Tôi tiếp tục đi gõ cửa từng công ty còn lại — đều bị từ chối.
Chỉ còn một cơ hội cuối cùng: tập đoàn dược phẩm hàng đầu – Giang thị.
Tôi cắn răng nộp bản kế hoạch lên cho tổng giám đốc Giang Dật Trí, trong đầu đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối. Không ngờ anh ấy lại rất hứng thú với dự án, thậm chí còn nói:
“Tôi rất tin tưởng tiềm năng của nghiên cứu này. Toàn bộ kinh phí, Giang thị sẽ chịu.”
Không chỉ thế, anh còn mời tôi gia nhập Giang thị, trở thành nghiên cứu viên cấp cao trong hệ thống của họ.
Chỉ tiếc lúc đó tôi đã yêu Thẩm Gia Ngôn.
Anh nói Thẩm thị là tập đoàn lớn, tôi chỉ cần nghiên cứu thành công là có thể thuận lợi vào làm việc ở đây. Nghe vậy, tôi từ chối lời mời của Giang Dật Trí, chỉ vì muốn cùng người yêu làm chung một chỗ.
Giờ nghĩ lại, chỉ thấy... tiếc nuối.
So với Giang thị, Thẩm thị có là gì đâu?
Tôi từng nghĩ, sau khi từ chối, Giang Dật Trí sẽ rút vốn khỏi dự án. Ai ngờ anh không hề giận, vẫn đồng ý rót vốn như cam kết.
Nhờ có Giang thị chống lưng, chỉ mất ba năm, thuốc của tôi đã được nghiên cứu thành công.
Tôi vui mừng báo tin cho Thẩm Gia Ngôn đầu tiên. Anh nói sẽ giúp tôi làm thủ tục đăng ký bằng sáng chế, bảo tôi không cần lo gì cả, chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng vào làm ở Thẩm thị.
Cũng vì dự án sắp đến hồi kết, tôi mới có thời gian ở nhà nghỉ ngơi, và cũng vì thế… tôi mới nhận được tấm thiệp cưới ấy.
3.
Tôi bước đến quầy lễ tân, hỏi nhân viên trực bàn:
“Tôi tìm Thẩm Gia Ngôn, anh ấy có ở công ty không ạ?”
Cô lễ tân cười tươi như hoa:
“Tiểu Thẩm tổng hiện đang không có mặt ở công ty. Xin hỏi chị có hẹn trước không ạ?”
“Thẩm… tổng?” Tôi nhíu mày.
“Công ty các cô không có một nhân viên bình thường tên là Thẩm Gia Ngôn sao?”
Cô lễ tân hơi khựng lại, gương mặt hiện rõ sự bối rối:
“Chị ơi, chắc là có sự hiểu nhầm rồi. Công ty em chỉ có duy nhất một người tên Thẩm Gia Ngôn — chính là Tiểu Thẩm tổng.”
“…Chẳng lẽ còn có Đại Thẩm tổng?” Tôi hỏi lại theo bản năng.
“Dạ có ạ. Là ba của Tiểu Thẩm tổng — Chủ tịch Tập đoàn Thẩm thị.”
Tôi chết sững.
Chân bủn rủn, tôi bước như người mất hồn ra khu vực nghỉ, ngồi phịch xuống ghế.