6.
Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại.
Thẩm Gia Ngôn quấn khăn tắm bước ra, không nói không rằng chui thẳng vào chăn, từ phía sau ôm chặt lấy tôi.
Cả người tôi cứng đờ.
Tôi lập tức gỡ tay anh ta ra khỏi người mình.
Anh ta hơi khựng lại, cảm nhận được sự khác thường, khẽ hỏi:
“Em sao vậy?”
“Không khỏe.” Tôi đáp ngắn gọn.
Anh ta không truy hỏi, chỉ dịch người nằm lùi về sau, rồi mở miệng:
“Mặc Mặc, công ty cử anh đi công tác một tháng. Thời gian này anh không ở nhà, em nhớ tự chăm sóc bản thân.”
“Một tháng à? Cái thời gian nghe thì không dài, mà nhìn thì cũng chẳng ngắn. Biết là đi công tác, chứ không khéo ai đó lại tưởng… đi hưởng tuần trăng mật.”
Ánh mắt anh ta khựng lại, khóe môi kéo ra một nụ cười gượng gạo:
“Xem ra em vẫn còn tâm trạng đùa, chứng tỏ tinh thần cũng ổn.”
Tôi âm thầm đảo mắt.
“Ra sofa ngủ đi, hôm nay tôi muốn ngủ một mình.”
Anh ta im lặng vài giây, rồi cũng ôm gối rời giường.
Trước khi bước ra khỏi phòng, anh ta dừng lại như sực nhớ điều gì:
“À đúng rồi, đơn xin cấp bằng sáng chế anh đã nộp rồi. Khi nào có kết quả anh sẽ báo em biết.”
“Ừ.” Tôi qua loa đáp lại.
Tôi thậm chí còn chẳng buồn nhìn anh ta. Chỉ cảm thấy nếu còn phải chung mái nhà với người như vậy lâu thêm chút nữa, tôi sẽ không kiềm được mà tát thẳng vào mặt anh.
7.
Sáng hôm sau, Thẩm Gia Ngôn rời đi từ sớm.
Cũng dễ hiểu thôi — ngày cưới sắp tới rồi, chú rể còn không bận rộn chuẩn bị mọi thứ thì ai chuẩn bị?
Còn tôi thì đến gặp Giang Dật Trí để ký hợp đồng.
Anh không hẹn tôi tại trụ sở Giang thị, mà gửi vị trí một nhà hàng sang trọng.
Anh ngồi cạnh cửa sổ, tầm mắt hướng thẳng ra bờ sông, phong thái điềm tĩnh, khó nắm bắt.
Tôi bước đến, kéo ghế ngồi xuống:
“Chào Giang tổng.”
Anh đưa bản hợp đồng cho tôi:
“Tên bằng sáng chế là của em, điều khoản trong hợp đồng đã ghi rõ. Ngoài ra, Giang thị sẽ cấp cho em một phòng thí nghiệm riêng biệt.”
Tôi đọc kỹ từng dòng. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, tôi cầm bút, ký tên.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh:
“Theo tôi được biết, phía Thẩm thị đã nộp đơn xin cấp bằng mà không có sự đồng ý của tôi. Anh có thể làm sao để hồ sơ của tôi được phê duyệt trước bọn họ không?”
“Tất nhiên rồi. Chỉ là một Thẩm thị thôi mà, em cứ yên tâm.”
Giang Dật Trí nói với vẻ hoàn toàn nắm chắc phần thắng.
Anh hài lòng xếp lại bản hợp đồng, vươn tay về phía tôi:
“Bản hợp đồng này, chậm ba năm… cuối cùng cũng ký được rồi.”
Tôi nhẹ nhàng đặt tay vào tay anh:
“Cảm ơn anh Giang đã tin tưởng. Nhưng tôi vẫn muốn biết, vì sao sau ngần ấy thời gian, anh vẫn muốn hợp tác với tôi?”
Bởi tất cả các điều khoản trong hợp đồng này — đều nghiêng hoàn toàn về phía tôi.
Tôi từng bị rắn cắn một lần, không thể không đề phòng cái giếng tiếp theo.
Thương trường không phải nơi để cảm tính tồn tại, người như Giang Dật Trí — càng không thể đơn giản tin vào bề ngoài nho nhã ấy.
Anh khẽ nhướng mày, trả lời thẳng thắn:
“Tôi vẫn luôn cho rằng: nhân tài, hơn xa sản phẩm. Lúc đọc bản đề án của em năm đó, tôi đã biết em là người có tiềm năng. Bây giờ em còn hoàn thành nghiên cứu nhanh hơn cả kỳ vọng của tôi — điều đó càng chứng minh ánh mắt năm xưa của tôi không sai.”
Tôi mỉm cười:
“Giang tổng trẻ tuổi mà thành công, ánh nhìn dĩ nhiên không tầm thường.”
Anh bật cười khẽ, rồi bỗng đổi giọng, ánh mắt dời khỏi tôi, nhìn về phía sau:
“Chỉ là… ánh mắt của một số người, đúng là kém thật.”
Tôi quay đầu theo hướng nhìn của anh.
Không xa chỗ chúng tôi ngồi, là một bàn đôi sát cửa kính.
Thẩm Gia Ngôn đang ngồi đối diện một cô gái.
Trên môi cô ta còn vương chút nước sốt, anh ta không hề ngại ngần, nghiêng người tới, dịu dàng lau cho cô ta bằng tay trần.
Tôi nhìn cảnh ấy, lòng chẳng còn gợn sóng.
Cũng chẳng cần đoán — người đó chính là Linh San.
8.
Tôi quay đầu lại, giọng bình tĩnh:
“Giang tổng hẹn tôi đến đây… là để chứng kiến bọn họ?”
Giang Dật Trí vừa cắt bò bít-tết vừa thản nhiên đáp:
“Tôi được nhặt món hời này, cũng nhờ đối thủ nhân phẩm không ra gì.”
“Anh đã biết thân phận thật của anh ta từ sớm rồi.”
“Có phải chuyện gì bí mật động trời đâu.”
Anh đặt phần bò vừa cắt gọn lên đĩa tôi, chậm rãi nói tiếp:
“Trước đây hai người vẫn còn mặn nồng, tôi không muốn thừa nước đục thả câu. Nhưng cách đây không lâu, tôi lại nhận được… thiệp cưới của anh ta với Linh San. Cộng thêm việc em đột ngột thay đổi ý định, tôi ghép lại và hiểu chuyện.”
Giọng anh hạ xuống, hơi nghiêng người về phía tôi:
“Sau này em định làm gì, chọn kết thúc êm đẹp hay là chơi ván ‘trả đũa’, em chọn đường nào… tôi đều giúp.”
Tôi mím môi, khẽ lắc đầu: