01
Khi tin tức truyền vào cung, Tử Vân đang hầu hạ ta chải đầu. Nào ngờ tay nàng sơ sẩy, làm vỡ mất chiếc vòng tay mà ta yêu quý nhất.
Đó là chiếc vòng Tiêu Bách khi còn là vương gia đã tặng cho ta. Hắn từng nói:
“Chiếc vòng này như tấm lòng của ta, gửi tặng nàng, ngàn vàng không mua nổi nỗi tương tư.”
Từ phủ vương cho đến hoàng cung, ta đeo nó đã bao năm, cuối cùng chỉ đổi lấy một thân thể yếu ớt chẳng chịu nổi gió sương.
Tử Vân thừa biết ta ngày trước thích chiếc vòng ấy đến nhường nào, sợ hãi quỳ mọp xuống:
“Hoàng hậu nương nương, xin tha tội!”
Ai ai cũng rõ vị trung cung hoàng hậu như ta, thân thì mảnh mai, nhưng lại chẳng có nửa phần khoan dung, xưa nay vẫn thích làm khó kẻ hầu. Ta cũng chẳng lạ gì lời đồn bọn cung nhân rỉ tai nhau về ta: “Tâm đàn bà, độc nhất thiên hạ.”
Lăng Xuân từ ngoài điện bước vào, đón lấy chiếc lược trong tay Tử Vân, đưa mắt ra hiệu cho nàng lui xuống.
Người đời bảo “tâm đàn bà là độc nhất” kỳ thực lòng quân vương mới khó dò. Trước kia, ta ngỡ Tiêu Bách ít nhiều cũng nể tình xưa, chí ít hắn sẽ gạt ta đến ngày ta trút hơi thở cuối cùng.
Là ta đã đánh giá quá thấp mối hận của hắn với ta, đánh giá quá thấp cả nỗi hận hắn dành cho Tân gia. Đến nỗi đại tẩu goá bụa, hắn còn chẳng buông tha.
Đại ca ta chế/t rồi, nhi tử ta chế/t rồi, mẫu thân ta chế/t rồi, thúc thúc chế/t rồi, thẩm thẩm chế/t rồi, đường muội chế/t rồi, cháu trai cũng chế/t nốt.
Hiện tại, ngay cả vị đại tẩu goá chồng cũng phải chế/t.
Phủ Trấn Bắc Tướng Quân to lớn, cuối cùng chỉ còn phụ thân đang trụ nơi biên cương phía bắc, một đệ đệ cùng cha khác mẹ vô học, một cháu nhỏ còn ngây thơ… và ta – vị hoàng hậu đã bệnh đến tận xương tuỷ.
Cả một đại gia tộc Trấn Bắc Tướng Quân, sau khi giúp Tiêu Bách thuận lợi đăng cơ, quét sạch chướng ngại trong triều, cuối cùng vẫn phải diệt vong trong tiếng người người hô hào đòi đánh.
Kế tiếp, ai sẽ là kẻ phải chế/t đây? Là ta – hoàng hậu chẳng còn sống được bao lâu, hay đệ đệ buộc phải giả vờ ăn chơi trác táng? Hoặc chính phụ thân ta, người vẫn đang cầm binh quyền ngoài biên ải?
Cơn uất nghẹn dâng lên, ta không kìm được mà nôn ra một ngụm má/u, thấm đỏ tươi mảng lớn trên chiếc khăn trắng.
Lăng Xuân kinh hãi, vội bước tới:
“Nương nương?! Có cần truyền Thái y không?”
Ta đưa tay gạt vệt má/u dính nơi khoé môi, nắm lấy tay nàng:
“Không cần. Lăng Xuân, đi gọi Cốc Hương vào.”
Cốc Hương và Lăng Xuân đều là những người sau này Tướng Quân phủ phái đến hầu hạ ta. Một người tinh thông y lý, một người giỏi võ nghệ.
Vốn dĩ, đám tuỳ tùng đi theo ta từ thuở xuất giá nào phải hai nàng. Chỉ là những kẻ từng lớn lên cùng ta năm xưa, trong cuộc cung đấu khốc liệt chốn cung đình, kẻ thì bỏ mạng, người thì tan tác…
Cốc Hương bước vào hành lễ sơ sài, lấy ra một lọ sứ trắng từ trong tay áo. Nàng ngập ngừng, đầy vẻ không đành:
“Nương nương, thực sự đã đến bước này rồi sao?”
Ta nghiêng bình, đổ ra một viên dược hoàn thoảng hương dìu dịu, đưa lên miệng nuốt thẳng:
“Hiện giờ thế này, khác nào ta đã chế/t rồi đâu.”
02
Từ sau ngày đại tẩu mất, ta liền ngã bệnh, không sao gượng dậy nổi.
Tiêu Bách ngồi bên giường, nắm tay ta, vẻ mặt chan chứa đau lòng:
“Dung Dung, chẳng qua chỉ là một kẻ hạ tiện không biết giữ tiết hạnh. Sao nàng phải như vậy?”
Đến tận lúc này, hắn vẫn muốn diễn kịch. Nếu chẳng phải ta đã biết kẻ đứng sau tất cả chính là hắn, e rằng ta vẫn mãi bị che mắt.
Ta mặt mày tái nhợt, giọng yếu ớt, tay run run nắm lấy bàn tay hắn:
“Thần thiếp nhất thời xúc động. Đại tẩu… Liễu Linh nàng đã mất rồi. Xin bệ hạ nghĩ đến bao năm nàng thủ tiết cho huynh trưởng, hãy khoan hồng xử nhẹ thôi.”
Trước đây, ta không ưa đại tẩu. Nàng xuất thân bần hàn, không cha không mẹ, chẳng môn đăng hộ đối với đại ca ta – người một thời nổi danh thiếu niên tài hoa.
Khi ta còn ở nhà, chưa xuất giá, ta và nàng từng gây ra không ít chuyện dở khóc dở cười, khiến nàng nhiều phen khó xử.
Về sau, lớn thêm vài tuổi, ta mới hiểu ra rằng trong những lựa chọn có hạn, đại ca đã chọn người phù hợp nhất để làm dâu trưởng cho Tân gia.
Phụ thân và đại ca quanh năm chinh chiến, phủ đệ chỉ còn lại ta và Liễu Linh. Càng ở bên, ta càng nhận ra nàng tỏa ra nhiều ánh sáng: tuy xuất thân hàn vi, nhưng so với khối tiểu thư khuê các chốn kinh thành, nàng càng sáng suốt, tinh nhanh, lại hành xử vững vàng.
Từ một đôi chị dâu – em chồng không hòa thuận, chúng ta dần trở thành đôi tỷ muội nơi khuê phòng, chuyện gì cũng trải lòng.