01
Ta sai nha hoàn Linh Lung đưa Lâm Thư Uyển ra khỏi linh đường, pháp sự mới có thể tiếp tục.
Lục Minh vẻ mặt áy náy, khẽ bước tới gần ta: “Như Nguyệt, đứa nhỏ bệnh đột ngột, nàng ta mới thất thố như thế. Đợi lát nữa đuổi đi là được.”
Ta khép hờ mắt, không nhìn chàng: “Trường Cẩn dù sao cũng là cốt nhục của Hầu gia, ta sẽ thu xếp ổn thỏa.”
Lục Minh nghe được điều mình muốn, xúc động siết nhẹ tay ta: “Như Nguyệt, nàng là chính thê của phủ Hầu, Trường Cẩn nhận tổ quy tông rồi, cũng là con của nàng.”
Ta không đáp, trong lòng buồn nôn đến cực điểm.
02
Pháp sự vừa dứt, Lão phu nhân sốt ruột muốn rời đi, ta bước lên đỡ bà: “Mẫu thân, con đã mời Thần y Lưu đến phủ, chúng ta cùng đi xem đứa bé một chút.”
“Như Nguyệt, hôm nay nàng ta thật không nên xuất hiện, nhưng xét ra cũng có nỗi khổ riêng, ủy khuất cho con rồi.”
Lão phu nhân vỗ nhẹ mu bàn tay ta, vô thức rảo bước về phía hậu viện.
Ta khẽ kéo bà lại, nhìn về phía yến tiệc tang lễ, nhắc nhở: “Mẫu thân, Lâm Thư Uyển và Trường Cẩn ở tiền viện.”
“Tiền viện?” Lục Minh buột miệng.
Hắn rõ ràng rất kinh ngạc, thậm chí hơi giận: “Như Nguyệt, nàng trước nay luôn chu toàn, sao lại an trí người ở tiền viện!?”
“Hầu gia, Trường Cẩn tuổi còn nhỏ, linh đường âm khí nặng nề, ta mới sai Linh Lung đưa họ đến tiền viện chờ. Nơi ấy toàn là mệnh phụ và triều thần, mẫu thân từng nói, quý khí át tà khí.”
Nghe vậy, Lão phu nhân nhất thời nghẹn lời — khi trước ta bệnh nặng, bà từng khuyên ta vào cung tìm công chúa nói giúp, cũng viện dẫn lý do này.
03
Lục Minh chau mày, vội vã dìu Lão phu nhân tới tiền viện. Ta dẫn Linh Nhi đi chậm hơn một chút.
Linh Nhi nghi hoặc: “Mẫu thân, tiền viện với hậu viện khác nhau thế nào?”
“Khác nhau rất nhiều.” Ta liếc nhìn bước chân hối hả của Lục Minh, ánh mắt cụp xuống: “Nếu hôm nay mẫu thân đưa mẹ con Lâm Thư Uyển vào hậu viện, tức là ngầm thừa nhận để họ ở lại. Nhưng đặt ở tiền viện, nghĩa là nàng ta chỉ là khách, là tiểu thiếp không được thừa nhận.”
Linh Nhi chớp mắt mơ hồ, lại hơi lo lắng: “Tiền viện nhiều người như thế, mà Trường Cẩn lại mắc bệnh cấp tính, nếu mẫu thân không giữ họ lại, chẳng phải sẽ bị gièm pha sao? Tổ mẫu và phụ thân cũng sẽ giận mẫu thân mất.”
Ta xoa đỉnh đầu con gái, nhẹ giọng: “Linh Nhi, con cứ xem kỹ, cách đối phó với tiểu thiếp, mẫu thân chỉ dạy một lần mà thôi.”
04
Vừa tới tiền viện, Lâm Thư Uyển mặc áo gấm hồng sậm, ôm đứa trẻ trong lòng vô cùng nổi bật. Vừa thấy Lục Minh và Lão phu nhân, nàng ta liền quỳ xuống khóc nức nở:
“Lục lang, Lão phu nhân! Cẩn nhi không ổn rồi, xin cứu lấy con ta!”
Một tiếng “Lục lang” đầy âu yếm lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Quả nhiên, như ta đoán, Lâm Thư Uyển không cam tâm bị đưa ra tiền viện. Nàng ta thà khiến Hầu phủ mất mặt, cũng muốn ép ta thừa nhận nàng và đứa con.
Nhưng một khi nàng ta quỳ xuống giữa tiền viện thế này, thì phủ Ninh Viễn Hầu và Lục Minh tất sẽ thành trò cười lớn nhất kinh thành.
Quả nhiên, đám mệnh phụ chán ghét thiếp thất bắt đầu bàn tán chê bai:
“Ta không nhìn nhầm chứ? Một tiểu thiếp lại dám mang con riêng đến trước mặt chính thê mà gây sự, đúng là loạn cương thường!”
“Hôm nay còn là tang lễ của Lục Trường Phong, nàng ta cũng dám đến!”
“Lục Hầu gia nhìn ngoài thì đĩnh đạc, ai ngờ lại bao nuôi hạng người ghê tởm thế này, chẳng sợ bị Thái tử trách phạt sao?”
Tiếng thì thầm của khách khứa khiến sắc mặt Lục Minh đen như than. Là thủ lĩnh phe Thái tử, lúc này hắn chỉ mím môi, không nói lấy một lời vì Lâm Thư Uyển.
Nhưng Lão phu nhân thì khác — bà vừa mất cháu đích tôn, giờ lại thấy cháu trai nhỏ nằm bất tỉnh, lo lắng đến chẳng màng mặt mũi, đích thân đỡ người dậy: “Như Nguyệt, chút nữa bảo Lưu Thần y đến viện ta.”
Giọng tuy bình thản nhưng không cho ai cãi lại, đủ để nói rõ thái độ của bà. Mắt Lâm Thư Uyển lập tức sáng lên.
Nàng ta cho rằng việc vào phủ đã nắm chắc trong tay.
Nào ngờ đúng lúc ấy, nha hoàn Hinh Lan vội vã bước vào tiền viện: “Phu nhân, Lưu Thần y đã đến.”
05
Hinh Lan đưa mắt ra hiệu với ta. Ta hiểu ngay — nàng đã dặn dò kỹ càng với Lưu thần y, bảo ông nhất định phải khám bệnh trước mặt mọi người. Ta liền thuận theo lời mẹ chồng: “Thần y, phiền người di chuyển sang hậu viện.”
“Không được, đứa trẻ này khí tức đã rất yếu, phải lập tức xem bệnh.”
Nghe thế, Lão phu nhân không nghĩ nhiều, lập tức sai Lâm Thư Uyển bế con ngồi xuống: “Lưu thần y, đứa bé này là dòng máu duy nhất còn lại của phủ Ninh Viễn Hầu, xin ngài nhất định phải cứu sống nó!”
Lâm Thư Uyển không biết là do lo cho con hay sợ điều gì khác, tay run lẩy bẩy, thần sắc hoảng loạn.
Ánh mắt vô định đảo quanh đám đông, nhưng không nhìn về phía Lục Minh, mà như đang tìm kiếm sự giúp đỡ từ thiếp thất khác của hắn — Tô Tuyết Nghênh.
Bất ngờ, Lưu thần y trầm giọng hỏi: “Phu nhân, hôm nay đứa bé có lỡ dùng phải mê dược hay không?”
Lâm Thư Uyển thoáng run, lắc đầu: “Không... không có.”
“Nếu tiểu công tử không lỡ dùng mê dược, thì e là ngũ tạng đã tổn hại. Lão phu cũng lực bất tòng tâm.”