Đại thiếu phu nhân mới gả vào chưa đầy một tháng đã ngã bệnh.Giống hệt như kiếp trước, đại phu bắt mạch xong thì nói thân thể nàng yếu ớt, rất khó hoài thai.
Đại thiếu gia ngồi trong phòng dịu giọng an ủi thê tử, trong lời nói lại nhắc đến ta.Ta hiểu ngay, bọn họ lại định giở chiêu mượn bụng sinh con.
Nha hoàn bên cạnh đại thiếu phu nhân – Thải Vi – lườm ta một cái, giọng điệu giễu cợt đầy chua ngoa.“Con tiện nhân thối tha! Ngày ngày quyến rũ đại thiếu gia còn chưa đủ, giờ lại khiến thiếu phu nhân mềm lòng, muốn nâng ngươi lên làm thiếp? Hừ! Hồ ly tinh mê hoặc chủ tử!”
Ngay khi ấy, đại thiếu gia vén rèm bước ra, nửa đùa nửa thật, giọng điệu lả lơi.“Ai lại chọc cho tiểu Thải Vi của ta nổi giận vậy? Nhìn dáng vẻ bừng bừng tức tối thế này, trông chẳng khác nào đóa phù dung đang nở rộ đâu.”
Thải Vi lập tức im bặt, ngượng ngùng cúi người hành lễ, rồi rảo bước vào phòng, dáng đi e thẹn như mèo nhỏ.Ta đi sau nàng, bị đại thiếu gia giữ lại, bàn tay trượt qua bên hông ta mà ve vuốt.
“Tối nay đợi gia, Tiểu Trân Châu.”
Tim ta khẽ run, không đáp lời, chỉ vội vàng chạy vào trong.
Đại thiếu phu nhân ôn hòa bảo ta ngồi xuống.“Trân Châu không cần câu nệ. Ngươi sắp thành thiếp rồi, nếu có điều gì muốn, cứ nói với ta.”
Nhưng ta không dám nói.Kiếp trước, sau khi nàng thốt ra lời ấy, ta quả thực được nâng làm thiếp, hưởng độc sủng từ đại thiếu gia.
Hắn mê luyến thân thể ta, thường khen ta đẫy đà yêu kiều, khiến hắn yêu không rời được.Ban đầu ta cũng từng vui mừng...
Dẫu sao ta cũng là người được mua về từ đống xác chết.Vốn dĩ là để hầu hạ hai vị thiếu gia trong phủ Quận vương, có thể lọt vào mắt chủ tử cũng xem như là phúc phận.
Chỉ là, ta không ngờ, cái phúc ấy... lại phải lấy mạng để gánh.
Lúc đại thiếu phu nhân mới mang thai, đại thiếu gia xót nàng không thể chịu được ân sủng, thế là giữa ban ngày ban mặt lại đến phòng ta giải sầu.
Không may bị đại thiếu phu nhân bắt gặp.Nàng động thai khí, từ đó khó lòng giữ được mạch máu hoàng tộc, thế mà vẫn phải gắng gượng nở nụ cười, dịu dàng khuyên đại thiếu gia đến bên ta nhiều hơn.
Đợi đến khi ta hoài thai, nàng lại rưng rưng nước mắt trước mặt đại thiếu gia, thỏ thẻ rằng mình cũng muốn có một đứa con.
Vậy là đại thiếu gia ép ta giao đứa trẻ ra, đem về cho nàng nuôi.Ta không thể cãi lại, chỉ có thể mở to mắt nhìn đứa con mình mười tháng mang nặng, bị nhận làm con của người khác.
Thế mà nàng vẫn chưa vừa lòng.Nàng đến trước mặt đại thiếu gia rơi lệ kể lể, rằng ta không chịu nổi việc để nàng nuôi con, muốn tranh giành hài tử với nàng.
Nàng là giai nhân mà đại thiếu gia một lòng thương nhớ suốt bao năm.Chỉ cần nàng khóc, chàng liền như muốn dâng cả tính mạng.
Cho nên một đêm kia, sau khi hoan ái, trong lúc ta đang yếu ớt chẳng còn sức giãy giụa, đại thiếu gia đích thân đổ thuốc độc cho ta uống.
“Trân Châu, ta thật có lỗi... Ta tiếc thân thể này của nàng, nhưng nàng không nên tranh với phu nhân, khiến nàng ấy đau lòng.”
Dạ dày nóng rát như bị thiêu, ta đau đớn gào thét, tiếng thét xé gan xé ruột.Nhưng chẳng ai đến cứu.
Sau khi chết, thân xác ta bị quấn trong một tấm chiếu rách, vứt xuống bãi tha ma như thứ rác rưởi.
Vẫn là vị nhị thiếu gia xưa nay chẳng buồn chạm vào ta, tự mình đẩy xe lăn đến nơi.Chàng sai người thu dọn thi thể ta chu toàn, còn đích thân lập mộ phần.
“Ngốc Trân Châu, kiếp sau phải thông minh hơn một chút, tránh xa đại ca ra.”
Hiện tại, đại thiếu phu nhân căn dặn ta phải hầu hạ đại thiếu gia chu đáo đêm nay.
Ta giả vờ thoái thác, nói mình đến tháng, thân thể không sạch sẽ, đêm nay e là không tiện.
Đại thiếu phu nhân lập tức mỉm cười rạng rỡ.“Ngươi xem ngươi kìa, thân thể không khỏe còn chạy đến đây hầu hạ ta làm gì? Mau về nghỉ ngơi đi.”
Nàng còn ban cho ta một đống thuốc bổ, dặn dò phải tẩm bổ thật tốt, sớm hồi phục để có thể phục vụ đại thiếu gia, vì phủ này mà nối dõi tông đường.
“Thải Vi, đưa Trân di nương về nghỉ.”
Ánh mắt đại thiếu phu nhân lạnh như băng, chỉ e là cố ý cho Thải Vi theo về giám sát, xem ta có thực sự đang trong kỳ nguyệt sự hay không.
Dọc đường đi, Thải Vi không ngừng mắng chửi ta:“Nhìn cái bộ dạng mềm nhũn không cột sống của ngươi xem! Bảo sao ngày ngày quyến rũ được đại thiếu gia, làm người ta thương nhớ mãi! Hừ! Đồ không biết xấu hổ!”
“Phu nhân chúng ta nhân hậu nên mới đồng ý cho ngươi làm thiếp. Ngươi đừng có đắc ý! Trong lòng đại thiếu gia, người duy nhất là phu nhân, đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về mình!”
Kiếp trước ta nghe nàng nói những lời này, còn tưởng nàng ghen tị vì ta được sủng ái, được nâng vị.Giờ mới hiểu rõ — những lời này vốn là do đại thiếu phu nhân âm thầm sai bảo, mượn miệng Thải Vi để cảnh cáo ta.
Thế gian này, làm gì có nữ nhân nào thực tâm muốn chia sẻ trượng phu với người khác?
Ta chỉ ậm ừ đối phó, lòng trĩu nặng.Con đường trước mắt mịt mờ gian khó.Ta muốn rời đi… nhưng mang thân phận nô tỳ, muốn thoát thân cũng chẳng dễ gì.
Thải Vi đột nhiên im bặt, giọng nói mang theo chút kinh ngạc:“Là nhị thiếu gia sao? Ngài ấy lại ra khỏi viện rồi à?”
Tim ta giật thót, vội nhìn theo ánh mắt nàng.