Sau khi hầu hạ nhị thiếu gia dùng bữa xong,ta cố ý nấn ná trong phòng, không rời đi.
Chàng cũng chẳng đuổi, chỉ thản nhiên gọi người mang nước chuẩn bị tẩy trần.
Ta hít sâu một hơi, vòng qua bình phong, đi đến bên cạnh thùng tắm, gương mặt đỏ ửng, khẽ hỏi:
“Để nô tỳ lau người cho thiếu gia, được không?”
Nhị thiếu gia sắc mặt không đổi, dứt khoát ném khăn tay cho ta,xem như ngầm cho phép.
Nếu là đại thiếu gia… ta đã chẳng cần phí công quyến rũ,giờ này e là đã bị ép đến giường, không cho phép chối từ rồi.
Nhưng người trước mặt là nhị thiếu gia, ta chẳng dám đoán bừa tính tình của chàng, đành ngoan ngoãn hầu hạ tắm rửa.
Khi khăn tay lướt qua ngực chàng, cảm giác rắn rỏi khiến mặt ta đỏ bừng, tim đập loạn nhịp.Bất giác nhớ lại đêm đó được ôm trọn trong lòng chàng, tim ta càng như rối loạn.
Vừa định đưa tay xuống thấp hơn, nhị thiếu gia đã siết lấy tay ta, giọng khàn đặc:“Lúc ngươi ở chỗ đại ca, cũng hầu hạ hắn như thế này sao?”
Dĩ nhiên là không.Bình thường đều là đại thiếu gia hầu hạ ta tắm…
Nhưng lời này đâu dám nói ra, ta chỉ khẽ lắc đầu.
Nhị thiếu gia bỗng siết chặt tay, khiến ta đau đến bật tiếng rên.Cảm giác như xương tay sắp bị bóp gãy.
Ngay sau đó, chàng kéo mạnh ta, quăng thẳng xuống thùng tắm.Mặt mũi ta ngập trong nước, bị sặc đến mức ho khan không ngớt, quần áo ướt sũng dính sát vào người.
Nghĩ đến chuyện đây là nước tắm của người khác, ta bỗng thấy buồn nôn, vừa ngoi lên khỏi mặt nước đã lập tức túm lấy thành bồn nôn khan một tiếng.
Nhị thiếu gia lạnh giọng:“Ngươi chê ta?”
Câu này nghe thật vô lý.Nếu chàng uống phải nước tắm của ta, chẳng phải cũng sẽ thấy ghê sao...
Chưa kịp mở miệng biện giải, nhị thiếu gia đã áp sát từ phía sau, bàn tay to lớn cởi bỏ lớp y phục ướt đẫm trên người ta, ghé vào tai nhẹ nhàng cắn cắn, giọng thấp trầm:
“Nói xem, ta là ai?”
Ta đỏ mặt, giọng mềm nhũn khẽ đáp:“Nhị thiếu gia, Vân Gia Dật.”
Cả đêm hôm đó, ta và chàng không chợp mắt.
Nhị thiếu gia cứ bắt ta gọi tên chàng không ngừng, đến độ cổ họng ta khản đặc.
Trước khi thiếp đi, trong lòng ta thấp thỏm bất an.Một người ghi thù sâu như nhị thiếu gia... liệu có thực sự muốn giữ ta lại?
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên tay đã được đặt sẵn một bộ y phục mới tinh, gấp ngay ngắn.
Nhị thiếu gia ngồi bên cửa sổ đọc sách, nghe thấy tiếng động thì chỉ liếc mắt nhìn sang một cái, rồi lại dửng dưng thu hồi ánh mắt — hoàn toàn khác hẳn bộ dạng nhiệt tình, trêu ghẹo tối qua.
“Đồ đạc của ngươi đã được sắp xếp ổn thỏa, lát nữa tự đi xem. Thiếu gì thì bảo Tiểu Ải đi mua.”
Ngoài bình phong, một nha hoàn lanh lợi cúi người chào ta, nhẹ giọng:“Nô tỳ Tiểu Ải, tham kiến tiểu phu nhân.”
Ta trở thành nữ nhân đầu tiên trong viện của nhị thiếu gia, khắp phủ xôn xao bàn tán không dứt.
Quận vương phi nghe tin vô cùng vui mừng, đích thân sai ma ma bên cạnh đến ban thưởng rất nhiều đồ quý.
Ta dẫn Tiểu Ải đi tạ ơn, giữa đường lại chạm mặt đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân.
Hai người đang ríu rít đùa cợt, thấy ta liền đồng loạt đổi sắc mặt.
Đại thiếu gia đưa mắt đánh giá toàn thân ta, nụ cười đầy hàm ý, ánh mắt càng trần trụi hơn trước, chẳng rõ đang mưu tính gì.Còn đại thiếu phu nhân thì sắc mặt phức tạp, giọng điệu cũng đầy ẩn ý:
“Không ngờ Trân Châu lại có vận số tốt đến thế, đến cả nhị đệ cũng vì ngươi mà khuất thân.”
Thải Vi đứng bên giận đến mức trợn trừng mắt,chỉ vì có đại thiếu gia ở đó nên không dám như thường ngày tuôn lời mắng chửi.
Nhìn nét mặt đỏ hồng như được ân sủng của nàng, cổ còn lộ ra vết hôn, trong lòng ta đã hiểu rõ.
Quả nhiên, giống như kiếp trước, đại thiếu gia đã âm thầm thu nhận Thải Vi.Chỉ e đại thiếu phu nhân vẫn chưa biết chuyện.
Ta cúi đầu, cùng Tiểu Ải hành lễ.
“Hồi bẩm đại thiếu phu nhân, thiếp vốn là thông phòng nha hoàn của nhị thiếu gia, đâu dám nói gì đến chuyện vận số.”
Đại thiếu phu nhân nghẹn lời, hiển nhiên cũng nhớ ra chuyện này, gương mặt lập tức hiện rõ vẻ chán ghét, không nói thêm câu nào.
Nàng vốn là tiểu thư khuê các chính quy, tự nhiên sẽ coi ta là thứ dơ bẩn hạ đẳng.
Trái lại, đại thiếu gia bật cười, vẻ mặt như tiếc nuối mà lắc đầu:
“Tiểu Trân Châu thật là nhẫn tâm, hôm đó gia đợi nàng lâu lắm đấy.”
Nghe đến đó, sắc mặt đại thiếu phu nhân lập tức tái nhợt, tay siết chặt khăn tay, ho khan không ngừng.
Đại thiếu gia liền cuống quýt quay sang dỗ dành tiểu thê tử yêu quý, hoàn toàn không còn tâm trí để trêu chọc ta nữa.
Ta âm thầm dẫn Tiểu Ải rời đi, đến yết kiến Quận vương phi.
Trước khi ra cửa, nhị thiếu gia còn dặn dò kỹ lưỡng, bảo ta mang một ít điểm tâm tự tay chọn, dâng lên Quận vương phi để lấy lòng bà.
Nhị thiếu gia còn nói, việc ta có được lưu lại trong viện của chàng hay không, đều phải xem ý chỉ của Quận vương phi.
Quận vương phi được một đám nữ quyến vây quanh, đoan tọa trong sảnh, dung mạo đoan trang diễm lệ, tựa như tiên tử nơi chín tầng trời.
Phong thái thanh cao, không nhiễm bụi trần của nhị thiếu gia, xem ra chính là do kế thừa từ Quận vương phi.
Ánh mắt của người rơi xuống người ta, mang theo vài phần khó dò.